MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 10

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 10

1,031 từ · ~6 phút đọc

Cơn bão nhiệt đới bất ngờ đổ bộ vào thành phố S, biến những con đường cao tốc thành những dòng sông ánh sáng nhòe nhoẹt. Chiếc Rolls-Royce của Thẩm Quân đang lao đi trong màn mưa trắng xóa thì đột ngột khựng lại. Một tiếng nổ lớn vang lên, lốp xe bị mảnh vỡ trên đường đâm thủng.

Kiều Nhã ngồi ở ghế sau, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt không chút lo lắng. "Thẩm tổng, có vẻ như ông trời cũng muốn chúng ta phải đình chiến đêm nay."

Khu vực này là vùng ngoại ô vắng vẻ, cách biệt hoàn toàn với trung tâm tài chính. Thẩm Quân kiểm tra điện thoại, tín hiệu bị cắt đứt hoàn toàn do bão. Anh nhìn sang Kiều Nhã, người vẫn đang bình thản dặm lại son môi.

"Biệt thự nghỉ dưỡng của tôi ở ngay phía sau ngọn đồi này. Chúng ta phải đi bộ thôi."

Căn biệt thự gỗ nằm lẻ loi giữa rừng thông, không có người hầu, không có ánh đèn neon. Khi Thẩm Quân đẩy cửa bước vào, không gian lạnh lẽo bao trùm. Anh nhanh chóng nhóm lửa trong lò sưởi, trong khi Kiều Nhã đứng ở giữa phòng, chiếc áo vest trắng đã ướt sũng, dán chặt vào cơ thể.

"Trong tủ có quần áo của tôi, em vào thay đi kẻo cảm lạnh." Thẩm Quân nói, tay vẫn bận rộn với những thanh củi khô.

Mười phút sau, Kiều Nhã bước ra trong chiếc sơ mi trắng dài rộng của Thẩm Quân. Chiếc áo dài đến nửa đùi, che đi những đường cong khiêu khích nhưng lại để lộ đôi chân thon dài dưới ánh lửa bập bùng. Thẩm Quân ngước lên, ánh mắt anh khựng lại một giây, nhưng lạ thay, không có ngọn lửa dục vọng nào bùng lên như mọi khi.

Anh cũng đã thay một bộ đồ cotton đơn giản. Không vest, không đồng hồ đắt tiền, và quan trọng nhất là không có chiếc cà vạt nào ngăn cách.

Họ ngồi đối diện nhau trước lò sưởi, mỗi người cầm một tách trà gừng nóng. Tiếng mưa đập vào mái tôn và tiếng củi nổ lách tách là những âm thanh duy nhất. Sự im lặng này khác hẳn với sự im lặng đầy tính toán trong phòng họp, hay sự im lặng ngột ngạt sau những cuộc hoan lạc. Nó bình yên đến mức đáng sợ.

"Đây là lần đầu tiên chúng ta ngồi cạnh nhau mà không bàn đến hợp đồng, cũng không cởi đồ của nhau," Kiều Nhã khẽ cười, hơi nóng từ tách trà làm nhòa đi đôi mắt sắc sảo của cô.

Thẩm Quân nhìn vào ngọn lửa, giọng anh trầm xuống: "Em có biết tại sao tôi lại chọn ngành địa ốc không? Vì hồi nhỏ, sau khi mẹ đi, tôi đã thề sẽ xây dựng những ngôi nhà mà không ai có thể bị đuổi ra khỏi đó. Nhưng rồi, chính tôi lại biến những ngôi nhà ấy thành những con số lạnh lùng trên sàn chứng khoán."

Kiều Nhã đặt tách trà xuống, cô nghiêng đầu nhìn anh. Một Thẩm Quân đang tự phơi bày sự yếu đuối của mình là thứ mà cô chưa bao giờ dám mơ tới.

"Tôi cũng vậy," cô thì thầm. "Cha tôi luôn nói tôi phải mạnh mẽ hơn bất kỳ người đàn ông nào. Tôi đã sống cả đời để chứng minh mình xứng đáng với họ Kiều, đến mức tôi quên mất cảm giác được là một người phụ nữ bình thường là như thế nào."

Thẩm Quân quay sang, anh đưa tay vén một lọn tóc ẩm ướt trên trán cô. Động tác của anh dịu dàng đến mức khiến tim Kiều Nhã run rẩy. Anh không kéo cô vào lòng để chiếm hữu, mà chỉ đơn giản là tựa đầu mình vào vai cô.

"Đêm nay, đừng làm đối thủ nữa được không? Cũng đừng làm cộng sự trên giường. Chỉ làm Thẩm Quân và Kiều Nhã thôi."

Kiều Nhã khẽ tựa đầu vào đầu anh. Trong bóng tối của đêm mưa, hai kẻ săn mồi tàn nhẫn nhất thương trường đang thu nanh vuốt lại, chỉ để tìm kiếm một chút hơi ấm từ một người đồng loại. Họ không hôn, không đụng chạm xác thịt, nhưng cảm giác kết nối về linh hồn lúc này còn mãnh liệt hơn bất kỳ cuộc làm tình nào trước đó.

Họ ngủ thiếp đi ngay trên tấm thảm trước lò sưởi, tay vẫn đan chặt vào nhau. Không có sự chiếm đoạt, không có sự phòng bị. Chỉ có nhịp thở đồng điệu của hai tâm hồn mệt nhoài sau những năm tháng gồng mình trong lớp vỏ bọc hoàn hảo.

Khi bình minh lên, mưa đã tạnh. Ánh mặt trời dịu nhẹ len lỏi qua cửa sổ.

Thẩm Quân tỉnh dậy trước. Anh nhìn người phụ nữ đang ngủ say trong lòng mình, gương mặt khi không có lớp trang điểm trông thật thuần khiết và mỏng manh. Anh khẽ thở dài, đứng dậy và nhặt chiếc cà vạt đã khô đặt trên bàn.

Kiều Nhã mở mắt đúng lúc Thẩm Quân vừa thắt xong nút cà vạt.

Ánh mắt họ chạm nhau. Một giây trước vẫn còn là sự dịu dàng của đêm mưa, nhưng ngay khi nút thắt cà vạt được siết lại, bức tường ngăn cách lại lập tức dựng lên. Đôi mắt Thẩm Quân trở lại vẻ lạnh lùng, xa cách của một vị chủ tịch.

"Xe cứu hộ sẽ đến trong 10 phút nữa. Sáng nay có cuộc họp về dự án cảng biển, tôi sẽ không nhường em đâu, Kiều tổng."

Kiều Nhã ngồi dậy, sửa lại chiếc sơ mi trắng của anh, nụ cười kiêu hãnh thường ngày trở lại trên môi: "Thẩm tổng cứ yên tâm. Sau đêm nay, tôi lại càng có thêm lý do để đánh bại anh."

Họ bước ra khỏi biệt thự, đi về hai hướng khác nhau để lên hai chiếc xe cứu hộ riêng biệt. Không ai ngoảnh lại, nhưng cả hai đều biết, đêm mưa ấy đã thay đổi mọi thứ. Quy tắc vẫn còn đó, nhưng trái tim họ đã không còn nghe lời nữa.