MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 9

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 9

1,127 từ

Hội nghị Thượng đỉnh Kinh tế Châu Á là sự kiện quan trọng nhất năm, nơi tập trung những bộ não đứng đầu các tập đoàn đa quốc gia. Không khí trong khán phòng chính của khách sạn JW Marriott căng thẳng đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể gây chấn động. Trên bục cao, hai chiếc ghế trung tâm dành cho hai diễn giả chính: Thẩm Quân và Kiều Nhã.

Đây là lần đầu tiên họ xuất hiện cùng nhau trước công chúng kể từ sau đêm ở biệt thự bờ biển – cái đêm mà Thẩm Quân đã tuyên bố "vứt bỏ quy tắc".

Kiều Nhã diện bộ vest trắng tinh khôi, mái tóc búi cao thanh lịch, toát lên vẻ quyền lực của một nữ hoàng thương trường. Ngược lại, Thẩm Quân chọn tông đen trầm mặc. Anh đứng đó, thắt chiếc cà vạt lụa màu xám bạc, gương mặt không một chút cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng quét qua khán phòng như thể đêm mặn nồng kia chưa từng tồn tại.

Sự lạnh lùng ấy khiến lòng Kiều Nhã nhói lên một nhịp. Hóa ra, khi bước ra ngoài ánh sáng, anh vẫn chọn cách trở thành kẻ xa lạ hoàn hảo nhất.

Buổi tọa đàm bắt đầu với chủ đề: "Sáp nhập và Thâu tóm – Sinh tồn hay Hủy diệt".

"Tôi cho rằng sự sáp nhập chỉ là hình thức hoa mỹ của việc nuốt chửng kẻ yếu," Kiều Nhã lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đanh thép vang vọng khắp khán phòng. "Trong kinh doanh, kẻ thắng làm vua, không có chỗ cho sự thỏa hiệp nửa vời."

Thẩm Quân nhếch môi, ánh mắt anh chạm vào cô, sâu thẳm và đầy áp lực. "Kiều tổng nói đúng, nhưng thiếu một vế. Đôi khi, việc nuốt chửng đối thủ không phải để hủy diệt họ, mà là để biến họ thành một phần không thể thiếu của mình. Sự chiếm hữu tuyệt đối mới là đỉnh cao của quyền lực."

Cả khán phòng nín thở. Ai cũng hiểu họ đang tranh luận về kinh tế, nhưng ẩn sau đó là một cuộc đấu trí cá nhân mãnh liệt.

"Chiếm hữu?" Kiều Nhã cười mỉa mai, đôi mắt cô rực sáng vẻ thách thức. "Thẩm tổng có vẻ quá tự tin vào khả năng kiểm soát của mình. Có những thứ, dù anh có chạm vào được, cũng chưa chắc đã thuộc về anh."

Thẩm Quân nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai chiếc ghế. Anh nói rất khẽ, chỉ đủ để micro của hai người thu được một tông trầm thấp: "Vậy sao? Để xem đêm nay ai sẽ là kẻ phải đầu hàng trước."

Phần chất vấn kết thúc trong sự xôn xao của giới truyền thông. Khi bước xuống bục, trong lúc đám đông phóng viên đang ùa tới, Thẩm Quân vô tình hay cố ý lướt ngang qua Kiều Nhã. Bàn tay anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, một cái chạm nóng bỏng trái ngược hẳn với vẻ mặt băng giá hiện tại.

Anh để lại một mẩu giấy nhỏ trong lòng bàn tay cô rồi thản nhiên bước đi.

Kiều Nhã vào nhà vệ sinh, mở mẩu giấy ra. Chỉ có một dòng địa chỉ văn phòng phụ của anh và con số: 22:00.

Mười giờ tối, Kiều Nhã xuất hiện tại văn phòng riêng của Thẩm Quân tại tòa nhà phía Nam. Cô không gõ cửa mà đẩy thẳng vào. Thẩm Quân đang đứng bên quầy bar, anh đã cởi áo vest, nhưng chiếc cà vạt xám bạc vẫn còn đó, thắt chặt và nghiêm cẩn.

"Anh muốn gì? Trên diễn đàn anh chưa nhục mạ tôi đủ sao?" Kiều Nhã ném mẩu giấy lên bàn, hơi thở dồn dập vì tức giận.

Thẩm Quân không nói gì, anh bước tới, dồn cô vào góc tường. Anh không hôn cô ngay, mà dùng đôi mắt rực lửa nhìn xoáy vào đôi môi đang run rẩy của cô.

"Tôi ghét cái cách em nhìn gã đại diện quỹ đầu tư lúc nãy," anh gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy cổ tay cô. "Và tôi ghét cái cách em đứng trên kia, nói về việc không bao giờ thỏa hiệp trong khi đêm qua em còn rên rỉ dưới thân tôi."

"Đó là công việc! Anh đã nói dưới giường là kẻ thù cơ mà!" Kiều Nhã hét lên.

"Phải, kẻ thù," Thẩm Quân lặp lại, giọng anh khàn đặc. Anh đưa tay giật mạnh chiếc cà vạt trên cổ mình, nhưng lần này anh không ném đi. Anh dùng chính chiếc cà vạt ấy để trói hai tay Kiều Nhã lại phía sau lưng cô.

Kiều Nhã sững sờ: "Thẩm Quân! Anh điên rồi sao?"

"Tôi điên vì em," Thẩm Quân đẩy cô ngã xuống chiếc sofa da rộng lớn. Anh phủ lên người cô, hơi thở nồng nặc mùi thống trị. "Em muốn quy tắc? Được thôi. Bây giờ tôi vẫn đang thắt cà vạt – dù là trên tay em. Vậy nên đêm nay, tôi sẽ đối xử với em đúng như một kẻ thù thực sự."

Cuộc hoan lạc ở Chương 9 không có sự dịu dàng của biển cả, mà mang đậm màu sắc của một cuộc chiếm đóng. Thẩm Quân tàn nhẫn và mãnh liệt, anh muốn dùng hành động để chứng minh rằng dù trên bục cao kia cô có kiêu hãnh thế nào, thì ở đây, anh mới là chủ nhân của cuộc chơi.

Kiều Nhã bị trói tay bằng chính biểu tượng của sự lạnh lùng của anh, cảm giác nhục nhã trộn lẫn với khoái cảm tột độ khiến cô bật khóc. Nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa. Trong khoảnh khắc đau đớn và sung sướng ấy, cô nhận ra mình cũng điên rồ chẳng kém gì anh.

Họ là hai kẻ tâm thần của giới thượng lưu, dùng những cuộc chiến nghìn tỷ để làm màn dạo đầu, và dùng sự đau đớn của thể xác để cảm nhận rằng mình vẫn còn sống.

Khi Thẩm Quân cởi trói cho cô vào lúc rạng sáng, cổ tay Kiều Nhã đã hằn lên những vết đỏ tím của lụa. Anh nhìn vết thương đó, đột ngột cúi xuống hôn nhẹ lên nó, một hành động dịu dàng hiếm hoi khiến tim cô run rẩy.

"Đừng bao giờ thách thức tôi trước mặt người khác nữa," anh thầm thì, giọng nói chứa đựng một sự mệt mỏi và yêu thương khó tả.

Kiều Nhã nhìn chiếc cà vạt bị vứt bỏ dưới sàn, thầm nghĩ: Quy tắc đã vỡ vụn thật rồi. Và cái giá phải trả cho việc yêu một kẻ thù, có lẽ sẽ còn đắt hơn bất kỳ dự án nào cô từng đánh mất.