MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 8

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 8

1,006 từ

Sáng thứ Hai, thị trường tài chính chấn động bởi tin đồn tập đoàn tài chính Đông Á của Trình Phong bị thanh tra thuế và đóng băng tài sản. Cổ phiếu Trình Á rơi tự do, kéo theo sự hoảng loạn của những nhà thầu phụ dự án khu Đông. Đúng như Thẩm Quân đã nói, đây là một cuộc thanh trừng đẫm máu mà anh đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu.

Kiều Nhã ngồi trong văn phòng, trước mặt cô là hai xấp tài liệu. Một bên là kế hoạch thâu tóm toàn bộ số trái phiếu rác của Trình Á để gia tăng quyền kiểm soát dự án khu Đông – một món hời khổng lồ. Bên còn lại là một phong bì nặc danh gửi đến sáng nay: Những tấm hình mờ ảo chụp cô và Thẩm Quân bước ra từ khách sạn lúc 3 giờ sáng.

Kẻ gửi thư không đòi tiền, hắn chỉ để lại một dòng chữ: "Muốn thắng Thẩm Quân, đây là vũ khí duy nhất của cô."

Kiều Nhã xoay bút trong tay, ánh mắt đăm chiêu. Nếu cô công khai những tấm hình này, hình tượng "người đàn ông thép" liêm chính của Thẩm Quân sẽ sụp đổ, cổ phiếu Thẩm Thị sẽ bốc hơi hàng tỷ đô, và cô có thể nhân cơ hội đó quét sạch đế chế của anh. Đây là cơ hội nghìn năm có một để kết thúc cuộc chiến truyền kiếp này.

Nhưng... trái tim cô thắt lại khi nghĩ đến vết sẹo mờ nơi mạn sườn anh và câu nói: "Em là người duy nhất tôi muốn nhìn thấy."

10 giờ tối. Kiều Nhã không hẹn mà gặp Thẩm Quân tại một quán bar ngầm kín đáo dành riêng cho giới thượng lưu. Không gian tối giản, chỉ có tiếng nhạc Jazz dìu dắt và mùi xì gà nồng đậm.

Thẩm Quân ngồi trong góc khuất, áo vest vắt trên thành ghế, đôi mắt mệt mỏi nhắm hờ. Khi thấy Kiều Nhã ngồi xuống đối diện, anh không mở mắt, chỉ nhếch môi: "Trình Á sụp rồi. Chúc mừng em đã trở thành chủ sở hữu duy nhất của khu đất phía Tây."

Kiều Nhã không cười. Cô đặt phong bì ảnh lên bàn, đẩy về phía anh.

Thẩm Quân mở mắt, nhìn lướt qua những tấm hình rồi cười lạnh, ném chúng vào gạt tàn thuốc. Anh châm lửa, nhìn ngọn lửa liếm láp những bằng chứng về mối quan hệ của họ cho đến khi chỉ còn là tro bụi.

"Em định dùng nó để tống tiền tôi, hay để tiêu diệt tôi?" Anh hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.

"Kẻ gửi nó muốn tôi tiêu diệt anh," Kiều Nhã nhìn vào mắt anh. "Nhưng tôi muốn biết, tại sao anh lại để lộ sơ hở lớn như vậy? Với mạng lưới an ninh của Thẩm Thị, một gã thợ săn ảnh không thể tiến gần chúng ta đến thế."

Thẩm Quân im lặng, anh nhấp một ngụm whisky mạnh, cảm giác nóng cháy lan tỏa trong lồng ngực. Anh tiến sát lại gần cô, hơi thở nồng mùi rượu và khói thuốc bao trùm lấy không gian giữa hai người.

"Vì đêm đó tôi đã không muốn đề phòng em," anh khàn giọng. "Tôi đã nghĩ, nếu bí mật này bị lộ, ít nhất thế giới cũng biết em là của tôi."

Cơn ghen ngầm của Thẩm Quân cuối cùng cũng bộc phát. Không phải bằng sự gào thét, mà bằng một sự chiếm hữu điên cuồng và cố chấp. Anh bắt lấy gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy, mang theo vị đắng của rượu và vị ngọt của sự khao khát.

Anh ghen vì Trình Phong đã dám nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát, anh ghen vì cả thế giới này hằng ngày đều được nhìn thấy một Kiều Nhã xinh đẹp lộng lẫy, trong khi anh chỉ có thể chạm vào cô trong bóng tối của những quy tắc.

"Kiều Nhã, em có thể cầm những tấm hình đó đi phá hủy sự nghiệp của tôi," anh thì thầm giữa nụ hôn, bàn tay anh siết chặt lấy eo cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình. "Nhưng em sẽ không làm thế. Vì em cũng cô đơn như tôi, và em biết rằng ngoài tôi ra, không ai trên thế giới này đủ tư cách để đứng cạnh em."

Kiều Nhã run rẩy trong vòng tay anh. Sự thật tàn khốc là anh nói đúng. Cô không thể tiêu diệt anh, vì anh là tấm gương phản chiếu duy nhất của linh hồn cô.

Đêm đó, họ không về penthouse. Thẩm Quân lái xe đưa cô đến một căn biệt thự bí mật bên bờ biển. Ở đó, không có ánh đèn thành phố, không có những bản hợp đồng, chỉ có tiếng sóng vỗ và sự cuồng nhiệt không thể kìm nén.

Dưới ánh trăng bạc, Thẩm Quân lột bỏ lớp vỏ bọc cuối cùng của mình. Anh yêu cô theo cách của một kẻ thù – quyết liệt, tàn nhẫn và đầy chiếm đoạt. Anh muốn dùng nỗi đau và khoái lạc để khắc ghi tên mình vào tâm trí cô, để cô hiểu rằng dù cô có thắng bao nhiêu trận chiến trên thương trường, cô vẫn mãi mãi thất bại dưới tay anh trên giường.

"Nhắc lại quy tắc đi..." Kiều Nhã hổn hển, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng trần.

"Chết tiệt cái quy tắc đó!" Thẩm Quân gầm nhẹ, anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với đôi mắt đang bùng cháy của mình. "Đêm nay không có đối thủ, không có cộng sự. Chỉ có tôi và em."

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, chiếc cà vạt của Thẩm Quân bị vứt bỏ mà không có sự lạnh lùng của buổi sáng hôm sau. Nhưng cũng chính vì thế, ranh giới an toàn giữa họ đã chính thức sụp đổ, mở đường cho một cuộc chiến còn khốc liệt hơn: Cuộc chiến của con tim.