MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 7

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 7

1,089 từ

Ánh đèn màu hổ phách của sảnh tiệc trung tâm hội nghị quốc tế bao phủ lên giới thượng lưu thành phố S một vẻ hào nhoáng giả tạo. Đây là đêm tiệc từ thiện thường niên do Hiệp hội Thương mại tổ chức, nơi mà mỗi nụ cười đều có một cái giá cụ thể và mỗi cái bắt tay đều là một nước cờ.

Kiều Nhã xuất hiện như một nữ thần bóng đêm. Cô chọn chiếc đầm đuôi cá màu đen tuyền, khoét sâu ở lưng, để lộ làn da trắng sứ mịn màng cùng những đường cong chết người. Sợi dây chuyền kim cương trị giá bằng cả một căn biệt thự lấp lánh trên cổ cô, nhưng thứ thu hút ánh nhìn của cánh đàn ông nhất lại chính là vẻ bất cần, kiêu kỳ trong đôi mắt ấy.

"Kiều tổng, cô thực sự là tâm điểm của đêm nay."

Một người đàn ông trẻ tuổi, bảnh bao tiến lại gần. Đó là Trình Phong – người thừa kế của tập đoàn tài chính Đông Á, cũng chính là "kẻ thứ ba" đang nhăm nhe nhảy vào dự án khu Đông sau khi Thẩm Thị rút vốn.

Kiều Nhã nhấp một ngụm rượu, đôi mắt lướt qua vai Trình Phong để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. "Trình thiếu quá khen. Tôi nghe nói anh vừa mua lại một lượng lớn trái phiếu của dự án khu Đông? Can đảm đấy."

"Vì tôi biết ở đó có Kiều tổng," Trình Phong cười hào hoa, bàn tay anh ta bắt đầu có ý định đặt lên eo cô. "Nếu được hợp tác cùng người đẹp, dù có là bẫy tôi cũng cam lòng."

Ngay khoảnh khắc bàn tay Trình Phong định chạm vào Kiều Nhã, một luồng áp lực lạnh lẽo từ phía sau ập tới. Một giọng nói trầm thấp, mang theo uy lực không thể chối cãi vang lên:

"Trình thiếu nên cẩn thận. Những thứ lấp lánh thường có gai, mà gai của Kiều tổng thì... dễ gây chết người lắm."

Thẩm Quân bước tới. Anh diện bộ tuxedo thủ công hoàn hảo, chiếc cà vạt lụa đen thắt chặt đến mức nghẹt thở. Anh không nhìn Trình Phong, mà đôi mắt sắc lẹm chỉ dán chặt vào vùng lưng trần của Kiều Nhã – nơi mà lẽ ra chỉ có bàn tay anh được phép chạm vào tối qua.

Trình Phong khựng lại, nụ cười hơi gượng gạo: "Thẩm tổng cũng tới sao? Tôi cứ ngỡ sau thất bại ở dự án khu Đông, anh đang bận họp hội đồng quản trị chứ."

Thẩm Quân nhếch môi, một nụ cười đầy nguy hiểm. Anh thản nhiên bước đến đứng cạnh Kiều Nhã, cánh tay anh lướt qua eo cô một cách đầy sở hữu, dù chỉ là cái chạm nhẹ qua lớp vải nhưng đủ để Kiều Nhã cảm thấy luồng điện xẹt qua cơ thể.

"Rút lui đôi khi là để nhìn rõ hơn những con chuột đang cố gắng nhặt nhạnh mẩu bánh vụn," Thẩm Quân lạnh lùng đáp trả. "Kiều tổng, điệu nhảy đầu tiên đêm nay, chắc cô không ngại dành cho một 'đối thủ cũ' chứ?"

Kiều Nhã nhìn thấy ngọn lửa ghen tuông ngầm đang bốc cháy trong mắt Thẩm Quân. Dù anh vẫn đang thắt cà vạt, dù quy tắc "không tình cảm" vẫn đang tồn tại, nhưng bản năng của một con sói đầu đàn không cho phép bất kỳ ai chạm vào lãnh địa của mình.

Cô đặt bàn tay lên vai anh, cảm nhận lớp vải tuxedo cứng cáp. "Rất sẵn lòng, Thẩm tổng."

Tiếng nhạc valse vang lên. Giữa sàn khiêu vũ rộng lớn, họ trở thành tâm điểm của hàng trăm ánh nhìn. Thẩm Quân siết chặt eo cô, kéo sát cô vào ngực mình, mạnh bạo hơn mức cần thiết của một điệu nhảy xã giao.

"Em mặc cái gì thế này?" Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói khàn đặc chứa đựng sự phẫn nộ ẩn giấu. "Cái đầm này hở quá mức cho phép rồi đấy."

Kiều Nhã khẽ cười, hơi thở của cô phả lên cổ anh, trêu chọc sự kiên nhẫn cuối cùng của người đàn ông. "Thẩm tổng đang quan tâm đến gu thời trang của tôi, hay là đang quan tâm đến việc có quá nhiều người đàn ông đang nhìn tôi?"

"Tôi quan tâm đến việc em đang dùng cơ thể mình để làm mồi nhử cho thằng nhóc họ Trình đó," Thẩm Quân gằn giọng, bàn tay anh dời xuống thấp hơn trên thắt lưng cô, ép sát vùng nhạy cảm của hai người vào nhau ngay giữa sảnh tiệc rực rỡ.

"Anh ghen sao?" Kiều Nhã nhướng mày, đôi mắt long lanh đầy thách thức.

Thẩm Quân xoay người cô một vòng, rồi kéo mạnh cô trở lại, trán hai người chạm nhau. Trong không gian nồng nặc mùi nước hoa xa xỉ và hơi men, chỉ có ánh mắt họ là chân thật nhất.

"Tôi không ghen với một kẻ sắp phá sản," Thẩm Quân lạnh lùng nói, nhưng đôi mắt anh lại phản bội lời nói khi anh cúi xuống, môi suýt chạm vào vành tai cô. "Tôi chỉ muốn nhắc em, những dấu vết tôi để lại trên người em đêm qua vẫn còn đó. Đừng để ai khác nhìn thấy chúng."

Kiều Nhã cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Sự chiếm hữu của Thẩm Quân luôn cực đoan và đầy bá đạo như thế. Anh có thể đẩy cô vào đường cùng trên thương trường, nhưng anh tuyệt đối không để bất kỳ người đàn ông nào khác có cơ hội bước vào cuộc đời cô.

Khi điệu nhạc kết thúc, Thẩm Quân buông cô ra, lùi lại một bước và chỉnh lại cổ tay áo với dáng vẻ quý tộc lạnh lùng. Anh lại là vị chủ tịch Thẩm Thị bất khả chiến bại, xa cách và vô tình.

"Thứ Hai tới, Trình Á sẽ sụp đổ. Nếu em thông minh, hãy gom hết số trái phiếu của chúng trước khi tôi ra tay," anh nói nhỏ, đủ để mình cô nghe thấy, rồi quay lưng bước đi mà không ngoảnh lại.

Kiều Nhã đứng lặng giữa sàn nhảy, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh. Một cảm giác phức tạp dâng trào trong lòng. Anh vừa cứu cô khỏi một kẻ phiền phức, vừa chỉ cho cô một cơ hội kiếm tiền tỉ, nhưng đồng thời cũng vừa nhắc nhở cô rằng: Cô mãi mãi nằm trong tầm kiểm soát của anh.