MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 6

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 6

1,079 từ

Ánh sáng trắng của phòng họp tầng cao tập đoàn Kiều Gia rọi thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Kiều Nhã. Trên bàn là một xấp báo cáo khẩn: Thẩm Thị đột ngột rút vốn khỏi dự án cao ốc văn phòng tại khu Đông – một động thái tự sát về mặt tài chính đối với bất kỳ ai, nhưng với Thẩm Quân, đó là một nước đi đầy bí ẩn.

"Tại sao anh ta lại rút?" Kiều Nhã lẩm bẩm, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ dán chặt vào những con số. "Dòng tiền của Thẩm Thị đang rất ổn định, việc rút vốn lúc này sẽ khiến họ phải bồi thường hợp đồng lên đến chín chữ số."

"Kiều tổng, có tin đồn là Thẩm Quân đang gom tiền cho một kế hoạch thâu tóm lớn hơn," trợ lý của cô lo lắng báo cáo. "Hoặc... anh ta đang muốn nhường sân chơi này cho chúng ta?"

Kiều Nhã nhếch môi cười nhạt. Nhường sao? Trong từ điển của Thẩm Quân không bao giờ có khái niệm đó. Anh ta là kẻ sẽ bóp nghẹt đối thủ đến hơi thở cuối cùng, chứ đừng nói đến việc dâng mồi ngon tới tận miệng cô.

Tối hôm đó, Kiều Nhã không về nhà. Cô lái xe lang thang khắp các con phố, và cuối cùng, như một thói quen khó bỏ, chiếc xe dừng lại trước sảnh căn penthouse riêng tư – nơi họ vẫn thường gọi là "vùng xám".

Khi cô đẩy cửa bước vào, căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn thành phố từ cửa sổ hắt vào những vệt sáng xanh xao. Thẩm Quân đang ngồi trên sofa, một tay cầm ly whisky hổ phách, tay kia nới lỏng cổ áo. Anh không mặc vest, cũng không thắt cà vạt. Trông anh lúc này không giống một vị chủ tịch quyền lực, mà giống một kẻ đang bị mắc kẹt trong chính mê cung của mình.

Kiều Nhã không bật điện. Cô lặng lẽ đi tới, rót cho mình một ly rượu rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Khoảng cách giữa hai người chỉ là một hơi thở, nhưng sự im lặng lại kéo dài như hàng thế kỷ.

"Chuyện dự án khu Đông... anh đang định chơi trò gì?" Cô phá vỡ bầu không khí bằng một câu hỏi công việc, dù biết nó vi phạm quy tắc ngầm.

Thẩm Quân quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong bóng tối sâu thăm thẳm, chứa đựng một sự mệt mỏi mà anh chưa bao giờ để lộ trước mặt các cổ đông. "Hôm nay tôi không thắt cà vạt, Kiều Nhã. Em quên rồi sao?"

"Tôi không quên. Nhưng cái cách anh rút lui khiến tôi cảm thấy bất an hơn là chiến thắng," cô đặt ly rượu xuống, xoay người đối diện với anh. "Anh đang tính kế tôi, hay anh thực sự đang gặp rắc rối?"

Thẩm Quân đặt ly rượu lên bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt gỗ vang lên khô khốc. Đột ngột, anh kéo cô vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ cô. Kiều Nhã cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh và mùi rượu nồng đậm. Anh không vồ vập như mọi khi, mà chỉ đơn giản là tựa vào cô, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão.

"Đôi khi, chiến thắng một ván bài không quan trọng bằng việc giữ cho đối thủ của mình không bị kẻ khác tiêu diệt trước mình," anh thầm thì, giọng nói trầm khàn đầy ẩn ý. "Dự án đó có mùi của một cái bẫy liên hoàn từ phía ngân hàng. Tôi rút, để họ dồn toàn lực sang em. Nếu em đủ tỉnh táo, em sẽ biết cách dùng nó để đánh ngược lại họ."

Kiều Nhã sững người. Hóa ra, đòn rút lui của anh không phải là sự tấn công, mà là một sự cảnh báo thầm lặng. Anh dùng hàng trăm tỷ đồng tiền bồi thường chỉ để dọn đường cho cô tránh khỏi một hố sâu tài chính?

Sự thấu hiểu này khiến lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp. Nó không phải là tình yêu, cũng không còn là thù hận thuần túy. Đó là một loại liên kết kỳ lạ giữa hai kẻ cô độc đang đứng trên đỉnh cao, nơi họ chỉ có thể tin tưởng vào sự tàn nhẫn của đối phương để tự bảo vệ chính mình.

Cô đưa tay vuốt ve mái tóc anh, cảm nhận sự rung động từ lồng ngực anh. Đêm nay, cuộc hoan lạc diễn ra chậm rãi hơn, mang theo một nỗi buồn man mác. Khi hơi ấm lan tỏa, khi những tiếng rên rỉ hòa vào bóng tối, Kiều Nhã chợt nhận ra một sự thật đáng sợ: Sau khi cao trào qua đi, sự trống rỗng trong lòng cô không hề biến mất. Ngược lại, nó càng trở nên mênh mông hơn.

Cô sợ rằng mình đã bắt đầu nghiện mùi hương này, nghiện cái cách anh nhìn cô khi không có lớp vỏ bọc quyền lực.

"Thẩm Quân," cô thầm thì khi cả hai đã mệt nhoài nằm cuộn vào nhau dưới tấm chăn mỏng. "Nếu một ngày chúng ta không còn là đối thủ, chúng ta sẽ là gì của nhau?"

Thẩm Quân im lặng rất lâu. Trong bóng tối, anh nắm lấy bàn tay cô, đan chặt những ngón tay vào nhau.

"Nếu không còn là đối thủ... chúng ta sẽ chẳng còn gì cả. Vì chúng ta chỉ tồn tại nhờ sự hiện diện của người kia ở phía bên kia chiến tuyến."

Câu trả lời tàn nhẫn của anh như một gáo nước lạnh dội vào trái tim đang dần ấm lên của Kiều Nhã. Anh đúng. Mối quan hệ này được xây dựng trên nền tảng của sự đối đầu. Nếu không còn đấu trí, không còn những màn rượt đuổi nghìn tỷ, thì giữa họ chỉ còn lại hai tâm hồn rỗng tuếch không biết cách yêu thương theo kiểu bình thường.

Bình minh lại lên. Thẩm Quân lại đứng trước gương, thắt chiếc cà vạt xanh navy đầy kiêu hãnh. Kiều Nhã nằm trên giường, nhìn bóng lưng anh dần trở nên xa lạ. Quy tắc vẫn là quy tắc.

Dưới giường, họ lại chuẩn bị bước vào một cuộc chiến mới, nơi mỗi người đều mang theo một bí mật về sự rút lui thầm lặng của đêm qua.