1,016 từ
Bầu trời thành phố S về đêm nhìn từ tầng 60 của tập đoàn Thẩm Thị giống như một bảng mạch điện tử khổng lồ với hàng triệu đốm sáng nhấp nháy. Trong căn phòng chủ tịch rộng lớn, mùi hương của cuộc hoan lạc vừa rồi vẫn còn vương vấn, trộn lẫn với mùi giấy mới và mùi mực in đặc trưng của giới văn phòng.
Kiều Nhã ngồi trên mép bàn làm việc, chiếc váy lụa đen đã nhăn nhúm nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ kiêu kỳ vốn có. Cô quan sát Thẩm Quân. Anh đang đứng tựa lưng vào cửa sổ sát đất, chỉ mặc duy nhất chiếc quần tây đen, để trần khuôn ngực rám nắng với những thớ cơ săn chắc đang phập phồng theo nhịp thở dần ổn định.
Thông thường, sau mỗi cuộc vui, Thẩm Quân sẽ ngay lập tức mặc lại y phục và trở về với dáng vẻ một vị quân vương không thể xâm phạm. Nhưng đêm nay, anh đứng đó quá lâu, lặng lẽ nhìn xuống dòng xe cộ như một bóng ma của quyền lực.
Kiều Nhã bước xuống sàn, đôi chân trần chạm vào mặt đá lạnh toát khiến cô hơi rùng mình. Cô tiến lại gần, nhặt chiếc áo sơ mi trắng của anh dưới đất lên, nhẹ nhàng khoác lên vai anh.
"Anh đang nghĩ về số tiền đã mất, hay đang nghĩ xem làm cách nào để tống giam tôi vào tù vì tội xâm nhập bất hợp pháp?" Cô trêu chọc, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đặc sau những đợt sóng tình.
Thẩm Quân không quay lại, nhưng bàn tay anh đột ngột nắm lấy tay cô, siết nhẹ. "Em có bao giờ cảm thấy... căn phòng này quá rộng không, Kiều Nhã?"
Câu hỏi bất ngờ của anh khiến cô sững lại. Một Thẩm Quân sắt đá, kẻ từng không nhíu mày khi ký lệnh sa thải hàng ngàn nhân viên, lại đang thốt ra một câu nói đầy cảm tính.
"Rộng hay hẹp là do lòng người," cô trả lời bằng một câu triết lý trống rỗng, nhưng trong lòng bắt đầu gợn sóng.
Thẩm Quân xoay người lại, ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào làm nổi bật một vết sẹo mờ nơi mạn sườn trái của anh – một vết sẹo mà chỉ khi ở khoảng cách gần thế này, và trong trạng thái trần trụi thế này, cô mới nhìn thấy rõ.
"Cha tôi từng nói, trên đỉnh cao nhất của thành phố này, không có chỗ cho hai người ngồi. Một là em đạp người khác xuống, hai là em bị đạp xuống. Ông ấy đã chọn đạp mẹ tôi xuống để giữ vững cái ghế chủ tịch này." Giọng anh phẳng lặng, nhưng ẩn chứa một nỗi đau âm ỉ đã bị đóng băng qua nhiều năm tháng.
Kiều Nhã im lặng. Cô biết về giai thoại của nhà họ Thẩm, về cuộc ly hôn chấn động mười lăm năm trước và sự ra đi đột ngột của phu nhân Thẩm. Hóa ra, đằng sau sự tàn nhẫn và lạnh lùng trên thương trường của anh là một đứa trẻ đã tận mắt chứng kiến sự phản bội nhân danh quyền lực.
Cô đưa tay lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo trên sườn anh. "Và anh hận ông ấy, nên anh mới cố gắng trở nên tàn nhẫn hơn cả ông ấy?"
Thẩm Quân bắt lấy tay cô, ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm và đầy sự giằng xé. "Tôi không hận. Tôi chỉ không muốn mình trở thành kẻ bị đạp xuống. Kiều Nhã, chúng ta giống nhau. Chúng ta đều là những kẻ dùng quyền lực để làm lớp vỏ bọc cho sự trống rỗng bên trong. Đêm nay em đến đây, chẳng phải cũng vì em không chịu nổi sự cô độc trong căn biệt thự xa hoa của mình sao?"
Kiều Nhã khựng lại. Lời nói của anh đâm trúng vào tử huyệt mà cô luôn cố gắng che giấu bằng những bộ cánh đắt tiền và những dự án nghìn tỷ. Đúng vậy, cô tìm đến anh không chỉ vì tình dục, mà vì anh là người duy nhất trên thế giới này hiểu được cái giá của việc đứng ở vị trí cao nhất.
Cô không trả lời, thay vào đó, cô vòng tay qua eo anh, áp mặt vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông là đối thủ lớn nhất đời mình. Đây là lần đầu tiên, họ không vồ vập lấy nhau bằng bản năng chiếm hữu, mà là một cái ôm mang hơi hướm của sự đồng cảm.
"Hết đêm nay, khi mặt trời lên, anh vẫn sẽ là kẻ thù muốn nuốt chửng Kiều Gia của tôi chứ?" Cô thầm thì.
Thẩm Quân vùi mặt vào tóc cô, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc. Đôi bàn tay anh bao trọn lấy tấm lưng gầy của cô, siết chặt như sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ lại bị nhấn chìm trong sự lạnh lẽo của văn phòng này.
"Chắc chắn rồi. Tôi sẽ không nương tay đâu. Nhưng..." Anh dừng lại một chút, giọng nói trầm thấp vang lên đầy chân thành, "...ít nhất là lúc này, khi tôi chưa mặc lại chiếc sơ mi kia, em là người duy nhất tôi muốn nhìn thấy."
Cả hai đứng đó, giữa một văn phòng lộng lẫy nhưng trống trải, tìm kiếm một chút hơi ấm tàn dư. Quy tắc của họ vẫn còn đó, bức tường ngăn cách giữa hai tập đoàn vẫn đứng vững, nhưng đêm nay, một khe nứt nhỏ đã xuất hiện trong trái tim sắt đá của Thẩm Quân, và Kiều Nhã chính là người đã vô tình len lỏi vào đó.
Họ hiểu rằng, cuộc chơi này đã không còn chỉ là sự trao đổi thể xác đơn thuần. Khi những vết sẹo được phơi bày, khi nỗi đau được gọi tên, thì ranh giới giữa "đối thủ" và "người tình" đã bắt đầu mờ nhòa dưới ánh đèn thành phố.