892 từ
Mười một giờ đêm. Văn phòng chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị vẫn sáng đèn, bao trùm bởi một bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Thẩm Quân ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, lỏng cà vạt, những đầu ngón tay gõ nhịp đều đặn lên bản báo cáo thiệt hại từ phiên giao dịch buổi sáng. Kiều Nhã không chỉ lật ngược thế cờ, cô còn khiến anh mất đi một khoản phí cơ hội không hề nhỏ.
Tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn hành lang vắng lặng vang lên đều đặn. Thẩm Quân không cần ngước mắt cũng biết là ai. Chỉ có một người phụ nữ duy nhất dám tự ý đi qua lớp an ninh của Thẩm Thị vào giờ này với vẻ ngạo nghễ như đang đi trên thảm đỏ.
Kiều Nhã đẩy cửa bước vào, tay cầm theo một chai rượu vang đỏ cổ điển. Cô không chọn "chỗ cũ" là căn penthouse, mà chọn ngay chính hang ổ của con sói đầu đàn.
"Vẫn chưa tan làm sao, Thẩm tổng? Hay là đang bận tính toán xem mình vừa mất bao nhiêu tiền?" Kiều Nhã đặt chai rượu lên bàn, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt chéo đôi chân dài miên man.
Thẩm Quân ngả người ra sau ghế, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào cô. Ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo làm nổi bật những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt anh.
"Em tìm đến tận đây để diễu võ dương oai, hay là để nộp mình?"
Kiều Nhã cười khẽ, cô đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc và đứng ngay sau lưng anh. Đôi bàn tay mềm mại đặt lên vai Thẩm Quân, bắt đầu xoa bóp những khối cơ đang căng cứng vì áp lực. Mùi nước hoa hương gỗ nồng nàn của cô bao vây lấy khứu giác anh, phá nát sự tập trung cuối cùng.
"Tôi đến để trả nợ. Đêm qua anh nói tôi nợ anh 'vốn lẫn lãi' vì dự án cảng biển. Bây giờ, tôi thắng anh ở sàn chứng khoán, chẳng lẽ anh không định đòi lại sao?"
Thẩm Quân đột ngột xoay ghế lại, nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh khiến Kiều Nhã ngã nhào vào lòng anh. Cô không chống cự, trái lại còn thuận thế vòng tay qua cổ anh, để mặc cơ thể mình dán chặt vào lớp sơ mi mỏng.
"Quy tắc, Kiều Nhã. Em đang ở văn phòng của tôi, và tôi vẫn đang thắt cà vạt," Thẩm Quân gằn giọng, hơi thở của anh đã bắt đầu trở nên nặng nề.
Kiều Nhã đưa tay lên, những ngón tay thon dài chậm rãi chạm vào nút thắt cà vạt của anh, trêu đùa như đang vờn một con mồi đã vào tròng.
"Quy tắc là do chúng ta đặt ra, thì cũng có thể do chúng ta phá bỏ. Anh không thấy kích thích sao? Khi dưới chân chúng ta là đế chế của anh, và chúng ta đang làm chuyện này trên những bản hợp đồng mà anh vừa thua cuộc?"
Lời nói của cô như một mồi lửa ném vào kho xăng. Thẩm Quân không nhịn thêm được nữa. Anh thô bạo giật phăng chiếc cà vạt lụa ra khỏi cổ, ném nó sang một góc phòng. Động tác đó đồng nghĩa với việc: Mọi rào cản lý trí chính thức sụp đổ.
Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi ngay trên bàn làm việc, gạt phăng tập tài liệu dày cộm xuống đất. Tiếng giấy tờ rơi lả tả như một bản nhạc đệm cho sự chiếm hữu điên cuồng sắp diễn ra. Thẩm Quân vùi đầu vào ngực cô, những nụ hôn mang theo sự trả thù, sự khao khát và cả một chút phẫn uất của kẻ vừa bại trận trên bàn cờ quyền lực.
Kiều Nhã ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ thoát ra từ kẽ răng khi bàn tay anh thâm nhập vào dưới lớp váy ngủ mỏng manh. Ở nơi lạnh lẽo nhất, khô khan nhất của thế giới tiền bạc này, họ đang dùng nhiệt độ cơ thể để thiêu đốt lẫn nhau.
Trong bóng tối của văn phòng, những chuyển động của họ mạnh mẽ và đầy bản năng. Mỗi lần va chạm là một sự khẳng định: Dù ai thắng ai thua trên sàn chứng khoán, thì tại thời điểm này, họ là những kẻ đồng lõa tuyệt vời nhất.
Thẩm Quân ghé sát tai cô, giọng nói khàn đặc đầy tính chiếm đoạt: "Dù ngày mai em có thắng thêm bao nhiêu dự án đi chăng nữa, thì tối nay, em vẫn phải run rẩy dưới thân tôi."
Kiều Nhã ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của anh, đôi mắt mờ mịt hơi nước nhưng vẫn hiện lên vẻ đắc thắng: "Vậy thì hãy làm tôi run rẩy đi... nếu anh đủ khả năng."
Màn đêm trôi qua trong sự giao thoa kỳ lạ giữa thù hận và khoái lạc. Trên chiếc bàn làm việc vốn dùng để ký kết những quyết định thay đổi cả một nền kinh tế, bây giờ chỉ còn lại những dấu vết của một cuộc tình không tên, nơi hai kẻ săn mồi đang xâu xé lẫn nhau để thỏa mãn cơn đói lòng mà quyền lực không bao giờ lấp đầy được.