MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 3

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 3

918 từ

Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang dội trong văn phòng tổng giám đốc Kiều Gia suốt hai tiếng đồng hồ. Kiều Nhã đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả của thành phố. Trên màn hình máy tính phía sau cô, biểu đồ nến của thị trường chứng khoán đang nhảy múa điên cuồng. Các lệnh bán tháo cổ phiếu công ty con của Kiều Gia đang đổ về như thác lũ.

"Kiều tổng, giá cổ phiếu đã chạm mức sàn. Nếu chúng ta không bơm vốn ngay, các cổ đông nhỏ lẻ sẽ hoảng loạn tháo chạy," giọng trợ lý gấp gáp qua loa điện thoại.

Kiều Nhã siết chặt ly cà phê đen không đường, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi. Cô biết rõ đây là đòn "vây điểm diệt viện" của Thẩm Quân. Anh không đánh trực diện vào dự án cảng biển, mà đánh vào lòng tin của các nhà đầu tư.

"Đợi thêm mười phút nữa," cô bình thản ra lệnh. "Đợi cho Thẩm Thị gom được khoảng 5% thì chúng ta mới tung tin về việc ký kết liên minh chiến lược với tập đoàn vận tải biển quốc tế."

Sự đánh cược này là một ván bài ngửa. Nếu tin tức không đủ mạnh, Kiều Gia sẽ mất trắng quyền kiểm soát. Nhưng cô hiểu Thẩm Quân, anh luôn thích ăn miếng to nhất ở thời điểm đối phương tưởng chừng đã gục ngã.

Mười hai giờ trưa, sàn giao dịch đóng cửa phiên sáng. Kiều Nhã xuất hiện tại sảnh cao ốc đối diện văn phòng của Thẩm Quân. Cô bước đi trên đôi giày cao gót nhọn hoắt, khí chất ngời ngời dù cả đêm qua chỉ chợp mắt được chưa đầy ba tiếng.

Vừa bước vào thang máy, cô chạm trán Thẩm Quân đang cùng đoàn tùy tùng bước ra. Hai bên dừng lại, không gian sảnh lớn ngay lập tức trở nên đông đặc áp lực. Các nhân viên cấp dưới đều cúi đầu, không ai dám thở mạnh trước cuộc đối đầu của hai vị "vương" của giới tài chính.

Thẩm Quân nhìn cô, gương mặt vẫn lạnh lùng như tiền. Anh khẽ nâng cổ tay nhìn đồng hồ, môi nhếch lên một độ cong mỉa mai: "Hai tiếng đã qua. Kiều tổng vẫn còn tâm trí đi ăn trưa sao? Tôi tưởng cô đang bận viết đơn từ nhiệm chứ."

Kiều Nhã tiến lại gần anh, khoảng cách chỉ còn gang tấc. Trong không gian nồng đậm mùi thuốc súng này, cô ngửi thấy thoang thoảng mùi hương cơ thể của anh – thứ mùi mà đêm qua cô đã vùi đầu vào đó để tìm kiếm sự khoái lạc. Cô đưa tay chỉnh lại cái cài áo bằng kim cương trên ngực mình, nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt sắc sảo như dao:

"Thẩm tổng lo xa quá. Cảm ơn anh đã giúp tôi sàng lọc những cổ đông yếu tim. Bây giờ 10% cổ phiếu trôi nổi đã nằm gọn trong tay quỹ tín thác của tôi rồi. Tin nhắn thông báo về đối tác quốc tế chắc cũng vừa gửi đến máy anh nhỉ?"

Sắc mặt Thẩm Quân hơi trầm xuống. Điện thoại trong túi áo vest của anh rung lên liên hồi. Anh không cần xem cũng biết mình đã bị cô lừa vào tròng. Cô đã dùng chính sự kiêu ngạo của anh để tạo ra một cái bẫy "vừa đánh vừa nhử".

Anh bước tới, áp sát cô vào vách thang máy khi đám nhân viên đã giữ khoảng cách. Anh cúi đầu, giọng nói khàn khàn đầy nguy hiểm: "Em dám dùng cả bản thân mình làm mồi nhử để tôi lơ là cảnh giác sao?"

"Chẳng phải anh cũng dùng sự nồng nhiệt đêm qua để che đậy đòn đánh lén sáng nay đó sao?" Kiều Nhã nhếch mép, hơi thở của họ giao nhau, vừa nóng bỏng vừa đầy sát khí. "Chúng ta huề nhau, Thẩm tổng."

Thẩm Quân nhìn sâu vào đôi mắt đầy bướng bỉnh của người phụ nữ trước mặt. Một cảm giác chiếm hữu kì lạ dâng lên trong lòng anh, mạnh hơn cả khát vọng chiến thắng trên thương trường. Anh đưa tay bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải đối diện với sự tức giận đang bùng cháy của mình.

"Đừng đắc ý quá sớm. Dự án khu đất phía Tây mới là đấu trường chính. Ở đó, tôi sẽ không chỉ lấy lại tiền, mà còn lấy lại cả lòng kiêu hãnh của em."

Kiều Nhã không hề né tránh, cô đặt tay lên ngực anh, cảm nhận lớp vải áo sơ mi phẳng phiu – thứ ranh giới mà anh đã vạch ra lúc sáng. Cô ghé tai anh, thì thầm một câu đầy khiêu khích:

"Vậy thì tối nay, tại chỗ cũ... anh định dùng tư cách đối thủ để đấu với tôi, hay dùng tư cách 'cộng sự' để chuộc lỗi đây?"

Thẩm Quân siết chặt vòng eo cô trong một giây rồi buông ra ngay lập tức khi tiếng chuông thang máy vang lên. Anh không trả lời, nhưng ánh mắt tối sầm lại phản chiếu dục vọng và cả sự thán phục không thốt nên lời.

Họ bước ra khỏi thang máy theo hai hướng ngược nhau, lưng thẳng tắp, cô độc và kiêu hãnh. Dưới ánh mặt trời gay gắt của thành phố, cuộc chiến giành giật quyền lực và trái tim chỉ mới vừa bắt đầu màn dạo đầu gay cấn nhất.