MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!Chương 1: Góc Khuất, Khói Thuốc Và Lời "Thu Phí" Định Mệnh

Chú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!

Chương 1: Góc Khuất, Khói Thuốc Và Lời "Thu Phí" Định Mệnh

860 từ · ~5 phút đọc

Mùi bê tông cũ kỹ, mùi lá cây ẩm mục sau cơn mưa chiều, và mùi của sự im lặng gần như tuyệt đối – đó là ba thứ Trịnh Hoàng Quân có thể cảm nhận rõ rệt nhất mỗi khi bước vào lối thoát hiểm phía sau tòa nhà Diamond Plaza. Với anh, nơi đây không phải là một lối đi phụ, mà là một thánh địa. Thánh địa của riêng anh, nơi không có những con số biết nói, không có áp lực từ bản vẽ kiến trúc vừa bị đối tác bác bỏ không thương tiếc, và đặc biệt, không có những ánh mắt soi mói từ các nhân viên cấp dưới.

Quân nới lỏng cà vạt, chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm đôi chút sau mười hai tiếng làm việc căng thẳng. Anh rút trong túi ra một bao thuốc lá, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào thân bao, lấy ra một điếu. Chiếc bật lửa Zippo bằng bạc được bật lên với tiếng "tách" khô khốc, quen thuộc đến mức gần như vô thức. Một làn khói trắng xám mờ ảo tan vào không khí ẩm ướt, kéo theo cái vị đắng ngắt mà anh đã quá quen thuộc. Quân nhắm mắt, cố gắng hít thật sâu, để vị thuốc lá xộc thẳng vào buồng phổi, như thể nó có thể gột rửa đi mọi mệt mỏi, mọi sự thất bại đang đè nặng trong tâm trí.

"Khụ... khụ! Chú ơi, chú đang xông khói thịt người đấy à?"

Giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông gió, trong trẻo đến mức khiến Quân giật mình. Anh mở mắt, một làn khói thuốc mỏng còn vương trên khóe miệng. Đứng trước mặt anh là một cô gái nhỏ nhắn, mặc chiếc đồng phục siêu thị màu xanh lá cây quen thuộc, chiếc tạp dề trắng tinh buộc gọn gàng quanh eo. Mái tóc đuôi ngựa cao lúc lắc theo từng cử động nhỏ, đôi mắt to tròn đang nheo lại đầy vẻ bất mãn vì khói thuốc. Cô nàng đang cầm một xấp hóa đơn đã nhàu nhĩ, quạt lấy quạt để vào mặt mình, môi nhỏ xinh bĩu ra đáng yêu như một đứa trẻ.

Quân khẽ nhíu mày, thái độ điềm tĩnh thường ngày bỗng chốc có chút lung lay. Anh không quen bị làm phiền ở "thánh địa" của mình, nhất là bởi một "nhóc con" nào đó.

"Chỗ này không cấm hút thuốc." – Anh nhả một vòng khói mỏng, giọng trầm thấp, cố giữ sự lạnh lùng – "Nhóc con đi chỗ khác chơi."

"Cháu không đi đâu cả, đây là chỗ cháu ngồi ăn mì ly mỗi chiều mà!" – Cô gái chống nạnh, bước tới gần anh thêm một bước, mũi hếch lên, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi – "Mà chú nhìn xem, bộ vest này của chú đáng giá bao nhiêu tiền? Cháu đoán cũng phải vài chục củ khoai tây chứ ít gì. Hút thuốc ở đây, tàn thuốc bay vào làm cháy một lỗ thì phí của giời lắm. Chi bằng... chú cho cháu mượn cái bật lửa đi."

Quân hơi sững người, nhìn chiếc bật lửa Zippo bằng bạc trong tay mình. Anh không hiểu nổi logic trong lời nói của cô, từ việc cháy vest đến việc xin bật lửa nó chẳng có chút liên quan nào.

"Nhóc cũng hút thuốc?" – Anh hỏi lại, có chút tò mò.

"Không! Cháu dùng để... đốt nến thơm khử mùi thuốc của chú đó!" – Cô nàng cười hì hì, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng cuối chiều, xua đi phần nào sự u ám quanh Quân. Cô chìa bàn tay nhỏ nhắn ra, lòng bàn tay trắng hồng – "Cháu là Linh Chi, nhân viên siêu thị tầng trệt. Coi như chú cháu mình làm quen, phí bảo trì lá phổi của cháu chiều nay là một cái bật lửa và một lời xin lỗi vì đã làm ô nhiễm môi trường, nhé chú già?"

Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chìa ra, rồi lại nhìn đôi mắt trong veo, không chút sợ hãi của cô gái. "Chú già?" – Cái biệt danh lạ lẫm này khiến Quân suýt bật cười. Lần đầu tiên sau mười mấy năm lăn lộn trên thương trường, có một người dám gọi anh là "chú già" ngay trước mặt mà anh lại chẳng thấy giận chút nào. Ngược lại, một cảm giác gì đó rất khó tả, vừa buồn cười vừa có chút... thú vị, đang len lỏi vào trái tim tưởng chừng như đã chai sạn của người đàn ông 40 tuổi.

Anh dập tắt điếu thuốc, vị đắng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng dường như, nó đã được pha thêm chút vị ngọt ngào của kẹo dâu mà anh mơ hồ cảm nhận được từ cô gái đối diện.

"Chú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa" – Một lời đề nghị tưởng chừng như đơn giản, nhưng lại chính là tia lửa đầu tiên, thắp lên một câu chuyện tình yêu đầy hài hước và chữa lành giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt.