MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!Chương 2: "Phí Môi Trường" Và Cây Kẹo Mút Vị Dâu

Chú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!

Chương 2: "Phí Môi Trường" Và Cây Kẹo Mút Vị Dâu

988 từ · ~5 phút đọc

Chiều hôm sau, kim đồng hồ vừa nhích qua số sáu, Trịnh Hoàng Quân đã thấy mình đứng ở lối thoát hiểm quen thuộc. Anh tự nhủ rằng mình ra đây vì cơn nghiện nicotin đang cào xé sau một buổi họp kéo dài ba tiếng đồng hồ, chứ tuyệt nhiên không phải vì muốn xem "con nhóc" hôm qua có thực sự ngồi ăn mì ly ở đây hay không.

Nhưng góc cầu thang trống trơn. Chỉ có vài cơn gió lùa qua khe cửa, mang theo cái lạnh lẽo của khối bê tông tòa nhà cao tầng. Quân thở hắt ra một hơi, không rõ là nhẹ nhõm hay hụt hẫng. Anh rút bao thuốc, châm lửa. Ngọn lửa xanh biếc từ chiếc Zippo vừa bùng lên thì một bóng dáng nhỏ nhắn đã từ sau đống thùng carton "nhảy" bổ ra, hệt như một con mèo hoang vừa rình được mồi.

"A ha! Bắt quả tang chú già lại đầu độc môi trường nhé!"

Linh Chi vẫn mặc nguyên bộ đồng phục siêu thị, nhưng bên ngoài khoác thêm chiếc áo nỉ màu xám quá khổ khiến cô trông càng nhỏ bé hơn. Cô nàng nhảy chân sáo đến gần anh, hai tay chắp sau lưng, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh quái.

Quân thản nhiên nhả khói, cố tình phả nhẹ lên cao để tránh mặt cô. Anh liếc nhìn xấp hóa đơn trên tay cô, giọng trầm thấp: "Hôm nay không ăn mì à?"

"Hôm nay siêu thị về hàng mới, cháu bận quét mã đến sái cả tay, lấy đâu ra thời gian mà ăn mì." – Chi bĩu môi, rồi đột nhiên chìa bàn tay đang giấu sau lưng ra. Không phải là một lời đòi tiền, mà là một cây kẹo mút vỏ màu hồng rực rỡ – "Này, phí môi trường hôm nay cháu đổi sang hiện vật. Chú cầm lấy đi."

Quân nhìn cây kẹo mút rẻ tiền trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của cô, rồi nhìn điếu thuốc đắt tiền trên môi mình. Sự tương phản nực cười này làm anh phải nhếch môi: "Tôi không ăn đồ ngọt."

"Đừng có kén chọn chú ơi!" – Chi không đợi anh đồng ý, tự ý tước lớp vỏ nilon của cây kẹo, rồi thản nhiên đưa tận miệng anh – "Cầm lấy! Cháu vừa quét dọn khu này sạch bong, chú hút thuốc làm tàn rơi xuống là cháu bắt chú quét lại đấy. Ăn cái này đi cho bớt thèm thuốc. Vị dâu đấy, ngọt đến tận tim luôn!"

Quân sững người. Trong suốt bốn mươi năm cuộc đời, ngoại trừ mẹ anh lúc anh còn năm tuổi, chưa có người phụ nữ nào dám "ép" anh ăn kẹo kiểu này. Nhưng nhìn đôi mắt lấp lánh và cái vẻ mặt "không nhận là cháu đứng đây tới sáng" của Linh Chi, anh đành thở dài, đưa tay nhận lấy cây kẹo mút.

Vị dâu ngọt lịm, có chút nồng mùi hương liệu hóa học tan ngay đầu lưỡi. Nó hoàn toàn đối lập với vị đắng ngắt, khô khốc của khói thuốc lá. Quân ngậm cây kẹo, trông bộ dạng anh lúc này thật nực cười: một giám đốc dự án mặc vest sang trọng, tay cầm điếu thuốc, miệng ngậm kẹo mút màu hồng.

Linh Chi nhìn anh, rồi đột nhiên bật cười khúc khích, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không gian chật hẹp: "Trời ạ, nhìn chú giống mấy ông bố bỉm sữa đang đi trốn vợ hút trộm thuốc quá! Để cháu chụp một tấm kỷ niệm nhé?"

"Nhóc con, đừng có quá đáng." – Quân gằn giọng, nhưng trong mắt lại chẳng có chút tức giận nào. Anh bước đến gần cô hơn một chút, chiều cao 1m82 tạo thành một bóng râm bao phủ lấy Linh Chi – "Lương nhân viên siêu thị thấp đến mức cháu phải đi 'tống tiền' kẹo của khách hàng thế này à?"

Chi không hề sợ hãi trước sự áp sát của anh. Cô ngước nhìn người đàn ông đang tỏa ra mùi gỗ trầm hương pha lẫn mùi khói thuốc, nheo mắt cười: "Lương cháu không thấp, nhưng cháu thích 'vặt lông' đại gia cơ. Nhìn chú là biết kiểu 'tủ lạnh chạy bằng cơm' rồi, mặt lúc nào cũng đóng băng. Ăn kẹo dâu vào cho nó tan bớt đá ra chú ạ."

Quân định nói gì đó, nhưng điện thoại trong túi áo rung lên. Một cuộc gọi từ chủ đầu tư. Áp lực công việc lại ập đến như một cơn sóng dữ. Anh khẽ cau mày, dập tắt điếu thuốc chỉ mới hút được một phần ba.

"Cháu vào làm ca đi. Tôi đi đây."

"Này chú già!" – Chi gọi với theo khi Quân đã bước ra đến cửa thoát hiểm. Anh dừng lại, quay đầu nhìn. Cô nàng giơ tay lên, làm một động tác cổ vũ đầy sến sẩm – "Nhớ ăn hết cây kẹo đấy nhé! Sticker bông hoa hướng dương cháu để dành trong túi, mai mà chú không hút thuốc cháu sẽ dán cho chú một bông!"

Quân không đáp, nhưng khi bước vào thang máy, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt gương sáng loáng, anh vẫn thấy mình đang cầm cây kẹo mút màu hồng đó. Vị ngọt của nó vẫn còn đọng lại, lạ lùng thay, nó khiến cái đầu óc đang căng như dây đàn của anh dịu lại đôi chút.

Lần đầu tiên anh nhận ra, đôi khi một trạm sạc tâm hồn không cần những thứ lớn lao, chỉ cần một cây kẹo mút mười ngàn đồng và một con nhóc không biết sợ là gì.

Quân cho cây kẹo vào túi áo vest, ngay cạnh chiếc bật lửa Zippo đắt tiền. Ngày mai, có lẽ anh sẽ lại ra đó. Không phải để hút thuốc, mà là để xem con nhóc kia định dán bông hoa gì lên người mình.