Ngày thứ ba.
Trịnh Hoàng Quân đứng tựa lưng vào mảng tường gạch cũ, đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận cái se lạnh của buổi chiều tà đang mơn trớn trên da thịt. Trong túi áo vest, bao thuốc lá như đang phát ra một lực hút mãnh liệt, mời gọi anh chìm vào làn khói để quên đi bản kế hoạch vừa bị đối tác yêu cầu sửa đổi lần thứ tư.
Anh rút một điếu, đưa lên môi. Cảm giác quen thuộc của đầu lọc khiến hệ thần kinh của Quân dịu lại đôi chút. Anh lấy chiếc Zippo bạc ra, ngón cái bật mạnh nắp thép.
Cạch.
Chỉ có tia lửa xẹt qua, nhưng ngọn lửa xanh quen thuộc không bùng lên. Quân kiên nhẫn thử lại lần nữa, rồi lần thứ ba, thứ tư. Chiếc bật lửa đắt tiền vẫn im lìm, chỉ để lại mùi đá lửa nồng nặc và sự hụt hẫng tột độ. Anh quên mất là mình đã hết gas từ sáng.
"Ơ kìa, đại gia khói hôm nay bị phá sản à?"
Giọng nói lanh lảnh quen thuộc vang lên từ phía sau những chồng thùng carton. Linh Chi xuất hiện, hôm nay cô không buộc tóc đuôi ngựa mà búi hai bên trông giống hệt như một nhân vật hoạt hình, đôi mắt to tròn nheo lại nhìn anh đầy giễu cợt.
Quân thở dài, hạ điếu thuốc xuống, giọng nói có chút bực dọc: "Hết gas."
"Đúng là ý trời!" – Chi nhảy chân sáo đến gần, tay vỗ vào vai Quân một cái rõ kêu – "Trời cao có mắt, muốn cứu cái phổi của chú đấy. Thôi, bỏ đi chú ơi, cầm điếu thuốc không cháy trông chú cứ như đang ngậm cái tăm khổng lồ ấy, nhìn buồn cười chết đi được."
Quân lườm cô, một cái lườm mà theo anh là rất uy lực nhưng với Linh Chi thì chỉ như gió thoảng mây bay: "Nhóc con, đừng có đùa. Chỗ siêu thị của cháu có bán bật lửa không?"
"Có chứ, loại năm ngàn một cái, đốt một lần cháy cả lông mày cũng có luôn." – Chi cười hì hì, rồi đột ngột áp sát, khoảng cách gần đến mức Quân có thể ngửi thấy mùi hương đào dịu nhẹ tỏa ra từ mái tóc cô – "Nhưng mà cháu không bán cho chú đâu. Cháu có một đề nghị hay hơn nhiều."
Quân hơi lùi lại, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác: "Lại trò gì nữa đây?"
"Chú cho cháu mượn cái Zippo này đi, tối nay cháu đi nạp gas hộ chú. Đổi lại..." – Chi chìa bàn tay nhỏ nhắn ra, những ngón tay khẽ cử động – "...chú phải mua giúp cháu hai hộp bánh quy bơ trong siêu thị. Hàng đó sắp hết hạn, quản lý bảo nếu hôm nay cháu không bán được thì cháu phải tự bỏ tiền túi ra mua trừ vào lương."
Quân nhìn chiếc bật lửa trong tay, rồi nhìn vẻ mặt vừa chân thành vừa pha chút gian xảo của cô gái 24 tuổi. Anh biết thừa đây là một cái bẫy. Cô muốn giữ chiếc bật lửa của anh để anh không thể hút thuốc trong tối nay.
"Nhóc con, cháu nghĩ tôi ngây thơ đến thế à?"
"Cháu không nghĩ chú ngây thơ, cháu nghĩ chú... tốt bụng!" – Chi chớp mắt liên tục, vẻ mặt vô tội đến mức đáng ghét – "Nghĩ mà xem, chú vừa được cứu phổi, vừa được nạp gas miễn phí, lại còn giúp một nhân viên siêu thị nghèo khổ như cháu không bị trừ lương. Một mũi tên trúng ba con chim, chú Quân già thông minh thế chẳng lẽ không tính ra?"
Quân nhìn điếu thuốc chưa cháy trên tay, rồi nhìn nụ cười của Chi. Sự náo nhiệt và tràn đầy sức sống của cô giống như một loại dung môi, từ từ hòa tan lớp băng lạnh lẽo trong lòng anh. Anh đặt chiếc Zippo vào lòng bàn tay cô, cảm giác hơi ấm từ da thịt cô truyền sang khiến tim anh khẽ hẫng một nhịp.
"Cầm lấy. Nếu mất thì cháu đền bằng cả cái siêu thị này cũng không đủ đâu."
"Tuân lệnh đại sếp!" – Chi toe toét cười, nhét chiếc bật lửa vào túi tạp dề – "Bây giờ thì đi theo cháu, chúng ta đi giải cứu bánh quy bơ thôi!"
Quân lẳng lặng đi phía sau cô, nhìn bóng dáng nhỏ bé đang tung tăng phía trước. Anh thầm nghĩ, mình bốn mươi tuổi, là giám đốc một dự án nghìn tỷ, vậy mà lại đang bị một cô nhóc nhân viên siêu thị dẫn đi mua bánh quy sắp hết hạn.
Bước vào không gian sáng rực và nồng mùi máy lạnh của siêu thị, Quân bỗng thấy mình lạc lõng giữa những kệ hàng. Chi dẫn anh đến kệ bánh, nhanh tay nhét hai hộp bánh vào tay anh.
"Đây, hai hộp này. Chú cứ yên tâm, ăn không chết người đâu, cùng lắm là... hơi đau bụng một tí."
Quân nhìn hạn sử dụng còn đúng ba ngày, khẽ thở dài nhưng vẫn tiến về phía quầy thu ngân. Khi anh rút thẻ ra thanh toán, Chi đứng bên cạnh khẽ nói nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe:
"Chú Quân này, tối nay đừng hút thuốc nhé. Chú đã hứa để cháu giữ bật lửa rồi đấy."
Quân nhìn xuống cô, thấy một sự quan tâm thật lòng ẩn sau vẻ tinh nghịch ấy. Anh không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Tối hôm đó, ngồi trong căn hộ cao cấp rộng lớn nhưng trống trải, Quân cầm hộp bánh quy bơ lên. Vị của nó hơi khô, nhưng chẳng hiểu sao, anh lại thấy nó dễ nuốt hơn cả những bữa tiệc xã giao đắt tiền. Anh nhìn sang vị trí thường để bao thuốc và bật lửa, nơi ấy giờ trống không.
Anh không hút thuốc. Thay vào đó, anh mở máy tính lên, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không làm việc mà tìm kiếm từ khóa: "Sticker bông hoa hướng dương có ý nghĩa gì?"
Hóa ra, nó là biểu tượng của sự trung thành và niềm hy vọng.
Quân tựa lưng vào ghế, khóe môi khẽ cong lên. Có lẽ, việc "nhóc con" giữ chiếc bật lửa cũng không tệ đến thế.