MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!Chương 4: "Chú Già" Lỗi Thời

Chú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!

Chương 4: "Chú Già" Lỗi Thời

1,052 từ · ~6 phút đọc

Đúng như lời hứa, Linh Chi xuất hiện tại góc thoát hiểm với chiếc bật lửa Zippo đã được nạp đầy gas, nhưng cô không đưa trả ngay. Cô đứng xoay xoay chiếc bật lửa bạc trên đầu ngón tay, nhìn Trịnh Hoàng Quân với ánh mắt dò xét như đang kiểm tra xem "con nghiện" này có lén lút hút thuốc bằng cái bật lửa năm ngàn đồng nào khác hay không.

"Tối qua chú có 'vượt rào' không đấy?" – Chi hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

Quân tựa lưng vào tường, đôi mắt hiện lên vẻ mệt mỏi sau một ngày dài đối diện với các bản vẽ kỹ thuật. Anh lắc đầu, giọng trầm thấp: "Tôi đã nói là không. Giám đốc dự án không nói dối nhân viên siêu thị, ít nhất là trong chuyện này."

"Tốt! Coi như chú còn giữ được 'vibe' chính trực." – Chi hài lòng tung chiếc bật lửa lên cao rồi bắt gọn lại, chìa ra trước mặt anh.

Quân đón lấy chiếc bật lửa, nhưng chân mày anh khẽ nhướn lên: "Vibe? Ý nhóc là sao?"

Linh Chi khựng lại một giây, sau đó ôm bụng bật cười giòn tan, tiếng cười vang vọng khắp hành lang vắng người. Cô chỉ tay vào mặt anh, vừa cười vừa nói: "Trời đất ơi! Chú Quân già ơi là chú Quân già. Chú sống ở kỷ băng hà nào thế? 'Vibe' mà chú cũng không biết á? Nó là... kiểu như thần thái, là không khí, là cái chất riêng ấy. Chú đúng là đồ 'low-key' chính hiệu."

Quân cảm thấy một luồng điện xẹt qua não bộ. Anh tự tin mình là người có học thức, có thể đọc hiểu các tài liệu kiến trúc bằng ba thứ tiếng, nhưng đứng trước cô gái 24 tuổi này, anh bỗng thấy mình như một kẻ mù chữ giữa thời đại công nghệ.

"Lại còn 'low-key'? Nhóc con, cháu có thể dùng tiếng Việt bình thường để nói chuyện với người già không?" – Quân cất chiếc Zippo vào túi, giọng có chút dỗi hờn mà chính anh cũng không nhận ra.

"Ôi, chú dỗi à? Đáng yêu thế!" – Chi không hề sợ hãi, tiến lại gần, vỗ vai anh như hai người bạn đồng trang lứa – "Để cháu phổ cập giáo dục cho chú nhé. 'Low-key' là kiểu người kín tiếng, khiêm tốn như chú ấy. Còn nếu chú mà bóng bẩy, hay khoe khoang thì gọi là 'flex'. Mà thôi, nhìn chú thế này thì chắc là 'mãi mận' rồi."

Quân đứng hình. "Mãi mận"? Anh nhẩm đi nhẩm lại cái từ đó trong đầu. Mận là một loại quả, chua chua ngọt ngọt, thường chấm muối ớt. Tại sao anh lại là quả mận? Và tại sao lại phải "mãi mãi" là quả mận?

"Tại sao lại là mận? Cháu chê tôi chua à?" – Anh hỏi một cách nghiêm túc đến mức nực cười.

Linh Chi cười đến mức phải vịa vào tường để đứng vững. Cô gạt nước mắt sinh ra do cười quá nhiều, nhìn ông chú giám đốc đang ngơ ngác trước mặt: "Không phải! 'Mãi mận' là cách nói lái của 'mãi mặn mà', nghĩa là chú đỉnh lắm, chú tuyệt vời lắm ấy. Ôi chú ơi, chú làm cháu cười đến mức tiền đình luôn rồi đây này."

Quân thở dài, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Anh nhìn cô gái nhỏ nhắn đang cười ngặt nghẽo trước mặt, cảm giác khoảng cách 16 tuổi giữa họ lúc này không chỉ là con số, mà là cả một đại dương văn hóa. Anh thấy mình lạc hậu, khô khan và đúng là một chiếc "tủ lạnh chạy bằng cơm" như cô vẫn thường trêu.

Nhưng, điều lạ lùng là sự lạc hậu ấy không làm anh khó chịu. Ngược lại, nó khiến anh thấy nhẹ lòng. Trong thế giới của anh, mọi thứ đều phải chính xác từng milimet, từng câu chữ trong hợp đồng đều phải rõ ràng. Còn ở đây, bên cạnh Linh Chi, ngôn ngữ có thể biến đổi, mọi quy tắc có thể bị phá vỡ, và một ông chú 40 tuổi có thể trở thành một "quả mận" chỉ trong vòng một nốt nhạc.

"Được rồi, nhóc con. Hôm nay tôi học đến đây thôi, kẻo não tôi 'overload' mất." – Quân bắt đầu học cách sử dụng từ của cô, dù phát âm có hơi ngượng nghịu.

"Uầy! Chú dùng từ 'overload' cũng chuẩn phết đấy nhé!" – Chi giơ ngón tay cái lên tán thưởng – "Để thưởng cho học sinh cá biệt, hôm nay cháu sẽ không thu phí môi trường. Thay vào đó, chú phải hứa với cháu một việc."

"Việc gì?" – Quân cảnh giác.

"Cuối tuần này, nếu chú không hút thêm điếu thuốc nào, cháu sẽ dắt chú đi 'đu đưa' ở một nơi đảm bảo chú sẽ hết sạch 'toxic' văn phòng."

Quân định từ chối. Anh định nói rằng cuối tuần anh có hẹn với đối tác, hoặc anh cần ở nhà đọc sách. Nhưng nhìn vào đôi mắt to tròn lấp lánh sự mong đợi của Linh Chi, lời từ chối bỗng chốc mắc kẹt ở cổ họng.

"Để xem đã." – Anh nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã dịu đi rất nhiều.

Chi toe toét cười, vẫy tay chào rồi chạy biến vào siêu thị. Quân đứng lại một mình trong bóng tối bắt đầu phủ xuống. Anh rút điện thoại ra, ngón tay ngập ngừng gõ lên thanh tìm kiếm của Google: "Mãi mận là gì?", "Vibe là gì?", "Đu đưa là gì?".

Người đàn ông quyền lực nhất dự án Diamond Plaza đang đứng ở góc cầu thang, chăm chú học "tiếng lóng" như một đứa trẻ lớp một. Anh không biết rằng, chính cái sự "lỗi thời" ấy lại là điều khiến cô nhóc nhân viên siêu thị thấy anh trở nên đặc biệt hơn bất cứ ai anh từng gặp.

Đêm đó, trong căn phòng làm việc tràn ngập mùi giấy thơm và gỗ, Quân vô tình nhìn thấy một tấm sticker hình bông hoa hướng dương mà Chi đã lén dán vào mặt sau điện thoại của anh từ lúc nào không hay. Anh đưa tay chạm nhẹ vào nó, môi khẽ cong lên.

"Mãi mận à? Nghe cũng không tệ lắm."