MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!Chương 5: Vụ Bê Bối "Bỉm Và Băng Vệ Sinh"

Chú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!

Chương 5: Vụ Bê Bối "Bỉm Và Băng Vệ Sinh"

979 từ · ~5 phút đọc

Trịnh Hoàng Quân chưa bao giờ nghĩ rằng danh tiếng tích lũy suốt bốn mươi năm của mình lại có ngày lung lay dữ dội giữa những kệ hàng gia dụng.

Chiều hôm ấy, khi anh vừa bước vào siêu thị để định bụng mua một cốc cà phê nóng thay cho điếu thuốc lá (theo đúng lộ trình giảm án của Linh Chi), anh bắt gặp cô nàng đang đứng thẫn thờ trước một chồng bỉm trẻ em cao ngất ngưởng. Đôi lông mày thanh tú của Chi nhíu chặt lại, tay cầm bảng chỉ tiêu doanh số với vẻ mặt thê lương như vừa đánh mất cả thế giới.

"Lại làm sao nữa? Bánh quy bơ hôm qua vẫn chưa làm cháu đau bụng đủ à?" – Quân tiến lại gần, giọng trầm thấp nhưng không giấu được vẻ trêu chọc.

Linh Chi giật mình, rồi ngay lập tức trưng ra bộ mặt đáng thương nhất có thể: "Chú già ơi, cháu tiêu rồi! Hôm nay là hạn cuối của đợt thi đua doanh số bỉm và băng vệ sinh mà khu vực của cháu vẫn còn tồn một đống. Quản lý bảo nếu không đẩy hết chỗ này, cháu sẽ mất sạch tiền thưởng chuyên cần tháng này."

Quân nhìn xuống những gói bỉm đủ kích cỡ và hàng chục loại băng vệ sinh với đủ loại bao bì xanh đỏ tím vàng. Anh khẽ hắng giọng, cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị: "Thì cháu tư vấn cho khách đi. Đứng đây than vãn có ích gì?"

"Cháu tư vấn rồi chứ! Nhưng chú nhìn xem, giờ này toàn các bà nội trợ đi mua rau, họ nhìn cháu như sinh vật lạ ấy." – Chi đột ngột nắm lấy tay áo vest của Quân, đôi mắt to tròn lấp lánh – "Hay là... chú giúp cháu đi? Chú cao to, đẹp trai, nhìn lại rất 'tri thức'. Chú mà đứng đây thì chắc chắn khách hàng sẽ tin tưởng lắm!"

"Không bao giờ." – Quân trả lời dứt khoát, định quay lưng bỏ đi. Một giám đốc dự án đứng bán bỉm? Chuyện nực cười nhất thế kỷ.

"Một tuần không hút thuốc! Cháu sẽ canh chừng chú một tuần mà không thu phí môi trường!" – Chi tung ra quân bài cuối cùng.

Quân khựng lại. Một tuần bình yên, không bị con nhóc này léo nhéo bên tai về việc "đầu độc phổi"? Nghe cũng hấp dẫn. Anh quay đầu lại, nhìn đống bỉm, rồi nhìn Chi. "Chỉ mười lăm phút thôi đấy."

Thế là, cảnh tượng kỳ quặc nhất siêu thị Diamond Plaza bắt đầu. Một người đàn ông cao 1m82, mặc bộ vest đen lịch lãm, tay đeo đồng hồ cơ đắt tiền, đứng nghiêm trang như đang thuyết trình dự án nghìn tỷ... trước kệ bỉm trẻ em.

Linh Chi đứng từ xa, nấp sau kệ sữa, vừa quay lén vừa cười đến mức suýt sặc. Cô thấy Quân tiến đến gần một người mẹ trẻ đang lúng túng chọn đồ, anh hắng giọng, dùng tông giọng chuyên nghiệp nhất: "Chào chị. Theo kết cấu vật liệu và độ thấm hút cơ học, loại bỉm này có thiết kế chống tràn ưu việt hơn hẳn. Bề mặt vải không dệt giúp tản nhiệt tốt, giảm thiểu ma sát lên da trẻ em lên đến 30%..."

Người mẹ trẻ ngẩn ngơ nhìn anh, rồi nhìn gói bỉm trên tay anh. Có lẽ vì vẻ ngoài quá đỗi uy tín và phong thái đĩnh đạc của Quân, chị ta không ngần ngại nhét ngay ba gói vào giỏ hàng.

Thừa thắng xông lên, Quân quay sang kệ băng vệ sinh. Gương mặt anh lúc này đã chuyển sang một màu đỏ nhẹ vì xấu hổ, nhưng "vibe" chuyên nghiệp vẫn không đổi. Gặp một cô gái trẻ đang phân vân, Quân bước tới, tay cầm một gói băng vệ sinh ban đêm có cánh, nói dõng dạc: "Sản phẩm này có chiều dài vượt trội, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các hoạt động... ban đêm."

"Phụt!" – Linh Chi không chịu nổi nữa, cô cười thành tiếng khiến vài người khách quay lại nhìn.

Chỉ trong chưa đầy hai mươi phút, kệ hàng tồn kho của Chi đã vơi đi một nửa. Quân quay lại nhìn cô, gương mặt lạnh lùng như đóng băng nhưng đôi tai đã đỏ rực. "Xong chưa?"

"Chú ơi... chú là thần thánh phương nào thế?" – Chi vừa cười vừa thở, tiến lại gần định đập tay với anh nhưng anh né tránh – "Chú tư vấn băng vệ sinh mà cứ như đang giới thiệu bản vẽ cầu đường ấy! Chú có biết là chú vừa cứu mạng cháu không?"

Quân chỉnh lại cà vạt, hừ lạnh một tiếng: "Nhớ lấy lời hứa của cháu. Một tuần. Đừng có xuất hiện trước mặt tôi với cái bật lửa hay cây kẹo nào nữa."

Nói rồi anh sải bước đi thẳng ra khỏi siêu thị, lòng thầm thề sẽ không bao giờ bén mảng đến khu vực gia dụng nữa. Nhưng khi bước vào thang máy, anh vô tình nhìn vào gương và thấy trên vai áo vest của mình có dán một miếng sticker nhỏ xíu hình bông hoa hướng dương.

Anh đưa tay gỡ nó ra, nhìn bông hoa vàng rực rỡ trong lòng bàn tay. Một tuần không khói thuốc lá, có lẽ sẽ dài lắm. Nhưng không hiểu sao, dư vị của cuộc "bê bối" vừa rồi lại khiến anh thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn hẳn bất cứ điếu thuốc nào trước đây.

Bên dưới siêu thị, Linh Chi vừa thu dọn kệ hàng vừa nhìn vào điện thoại, nơi có đoạn video quay cảnh "Ông chú già" đứng giảng bài về độ thấm hút của bỉm. Cô khẽ mỉm cười, lẩm bẩm: "Chú Quân già ơi chú Quân già, chú đúng là... mãi mận thật đấy!"