MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!Chương 6: Cơn Mưa Bất Chợt Và Chiếc Ô Nghiêng

Chú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!

Chương 6: Cơn Mưa Bất Chợt Và Chiếc Ô Nghiêng

864 từ · ~5 phút đọc

Trời Sài Gòn cuối chiều đổ một trận mưa như trút nước. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào lớp kính cường lực của tòa nhà văn phòng, xóa nhòa đi những ánh đèn xe rực rỡ dưới phố. Trịnh Hoàng Quân đứng ở sảnh lớn, tay mân mê chiếc chìa khóa xe, mắt nhìn ra màn mưa trắng xóa. Anh không thích mưa, vì mưa làm chậm tiến độ thi công và khiến những con đường trở nên kẹt cứng.

Anh rảo bước ra cửa, định tiến thẳng về hầm gửi xe thì khựng lại. Ở một góc khuất ngay hiên siêu thị, một bóng dáng nhỏ bé đang đứng co ro. Linh Chi vẫn mặc chiếc áo khoác nỉ xám quá khổ, tay ôm khư khư chiếc túi vải, đôi mắt to tròn nhìn trân trân vào màn nước. Cô không còn vẻ lém lỉnh thường ngày, trông lọt thỏm giữa hơi lạnh của cơn mưa đầu mùa.

Quân thở dài một tiếng, bước chân vốn định đi về phía hầm xe lại tự động rẽ hướng. Anh che chiếc ô đen to bản, tiến về phía cô.

"Sao chưa về?" – Giọng anh trầm đều, vang lên giữa tiếng mưa rào.

Linh Chi giật mình ngước lên. Thấy Quân, cô khẽ bĩu môi, cố lấy lại vẻ tinh nghịch: "Cháu đang chờ xem có hoàng tử nào cưỡi bạch mã đi ngang qua cho quá giang không, ai dè gặp đúng chú già đi SUV."

"Hoàng tử của cháu chắc đang kẹt xe ở ngã tư rồi." – Quân thản nhiên đáp, rồi hất hàm về phía bãi xe – "Lên xe đi, tôi chở về. Nhìn cháu sắp đông đá đến nơi rồi."

Chi nhìn chiếc xe sang trọng của anh, rồi nhìn lại bộ dạng ẩm ướt của mình, ngập ngừng: "Thôi, ghế da xe chú xịn thế, cháu mà làm ướt rồi chú lại bắt cháu quét mã vạch trừ nợ cả đời thì sao?"

Quân không nói nhiều, anh tiến sát lại, che chiếc ô trùm kín cả hai người. Một mùi hương trầm nhẹ nhàng và hơi ấm từ cơ thể anh bao bọc lấy cô, làm dịu đi cái lạnh buốt. Anh đặt tay lên vai cô, đẩy nhẹ về phía trước: "Nói nhiều quá. Ghế ướt thì tôi lau, còn nhóc mà ốm thì ai đòi tôi tiền lẩu ly mỗi ngày? Đi thôi."

Trong không gian hẹp dưới chiếc ô, Linh Chi bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô chỉ cao đến vai anh, đầu vô tình chạm vào cánh tay vững chãi của người đàn ông 40 tuổi. Anh che ô nghiêng hẳn về phía cô, mặc kệ một bên vai áo sơ mi của mình bắt đầu thấm đẫm nước mưa.

Bước vào trong xe, sự ấm áp từ hệ thống sưởi nhanh chóng xua tan cái lạnh. Chi ngồi ở ghế phụ, tay vân vê gấu áo, lần đầu tiên thấy im lặng đến lạ kỳ. Quân tập trung lái xe, bàn tay thon dài xoay vô lăng một cách điêu luyện.

"Chú này..." – Chi lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng – "Vừa rồi chú che ô nghiêng hết sang bên cháu, vai chú ướt hết rồi kìa."

Quân liếc nhìn vai áo mình, thản nhiên đáp: "Áo khô thì giặt được, người ốm thì phiền phức lắm. Cháu ở đâu?"

Chi đọc địa chỉ một con hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh. Xe chạy chậm chạp qua những đoạn đường ngập nước. Để xua tan bầu không khí có phần ngột ngạt, Chi bắt đầu huyên thuyên về việc hôm nay siêu thị bán được bao nhiêu cái bánh, và việc cô đang tiết kiệm tiền để mua một chiếc lò nướng chuyên nghiệp hơn.

Quân lặng lẽ lắng nghe. Anh phát hiện ra rằng, những câu chuyện không đầu không cuối của cô nhóc này lại có tác dụng chữa lành kỳ lạ. Nó khiến anh tạm quên đi những con số khô khan, những báo cáo áp lực.

Khi xe dừng lại trước đầu hẻm, mưa đã ngớt nhưng vẫn còn lâm thâm. Quân vòng qua mở cửa cho cô, tay vẫn cầm chiếc ô che chắn cẩn thận.

"Cảm ơn chú già nhé! Hôm nay chú 'ga-lăng' bất ngờ, làm cháu suýt nữa thì 'đổ' đấy." – Chi cười toe toét, lấy lại vẻ lém lỉnh.

"Học từ mới ở đâu đấy? 'Đổ' cái gì?" – Quân cau mày, dù anh đã lờ mờ đoán được nghĩa qua những bài "phổ cập" trước đó của cô.

"Thì là thích chú đấy!" – Chi hét lớn rồi chạy biến vào trong hẻm, không quên quay lại vẫy tay – "Nhớ sấy khô áo nhé không lại bị đau cột sống tuổi già đấy!"

Quân đứng lặng trong màn mưa, nhìn theo cái bóng dáng nhỏ bé đang nhảy nhót qua những vũng nước. Anh đưa tay sờ lên bờ vai ướt lạnh của mình, nhưng trong lòng lại cảm thấy một luồng điện ấm áp lạ thường.

Anh tự cười bản thân mình. Bốn mươi tuổi, bị một con nhóc kém mười sáu tuổi "thả thính" giữa cơn mưa, vậy mà anh lại chẳng thấy khó chịu chút nào.