MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!Chương 7: Tô Hủ Tiếu Gõ Và Chuyến Xe Muộn

Chú Già, Cho Cháu Mượn Cái Bật Lửa!

Chương 7: Tô Hủ Tiếu Gõ Và Chuyến Xe Muộn

967 từ · ~5 phút đọc

Trịnh Hoàng Quân gõ nhẹ những ngón tay lên vô lăng theo nhịp của một bản nhạc Jazz cổ điển phát ra từ loa xe. Phía ngoài, trời vẫn rả rích mưa, biến khung cảnh Sài Gòn qua lớp kính mờ thành những vệt sáng nhòe nhoẹt. Linh Chi ngồi bên cạnh, đang say sưa kể về một bà cụ khách hàng khó tính vừa đòi đổi lại hộp sữa chỉ vì cái nắp... hơi lệch.

"Này nhóc, cháu không thấy mệt sao?" – Quân đột ngột ngắt lời bằng một câu hỏi khá khô khan.

Chi dừng lại, chớp mắt nhìn anh: "Mệt gì cơ chú?"

"Nói liên tục suốt 20 phút." – Anh liếc nhìn đồng hồ, đã hơn 8 giờ tối – "Và cả việc đi làm từ trưa đến giờ mà vẫn chưa ăn gì."

Lúc này, như để hưởng ứng lời của Quân, bụng Linh Chi phát ra một tiếng "rồn rốt" khá phản chủ. Cô đỏ mặt, vòng tay ôm lấy bụng, cười hì hì: "Cháu là máy chạy bằng cơm mà, nãy giờ hết pin nên nó báo động tí thôi. Chú cứ thả cháu ở đầu hẻm, cháu vào làm bát mì tôm là lại 'full máu' ngay."

Quân không nói gì, nhưng anh cũng không rẽ vào con hẻm nhỏ như mọi khi. Anh chạy thêm một đoạn rồi bất ngờ tấp xe vào lề đường, nơi có một xe hủ tiếu gõ đang nghi ngút khói dưới mái hiên di động.

"Xuống đi." – Quân lạnh lùng ra lệnh.

"Ơ, chú già? Chú ăn hủ tiếu gõ á?" – Chi há hốc mồm – "Cháu tưởng đại gia như chú phải ăn bò bít tết uống rượu vang trong nhà hàng xoay chứ?"

"Bò bít tết không cứu được cái bụng đang báo động của cháu đâu." – Quân bước xuống xe, mở ô.

Hai người ngồi trên hai chiếc ghế nhựa thấp tè, đầu gối của Quân gần như chạm tận ngực vì đôi chân quá dài. Hình ảnh một quý ông lịch lãm, sơ mi sắn tay, đồng hồ đắt tiền ngồi ăn ở lề đường tạo nên một sự tương phản nực cười. Chi nhìn anh, không nhịn được mà lấy điện thoại ra chụp lén một tấm.

"Chú Quân này, nhìn chú ngồi đây trông giống như... một con gấu lớn đang ngồi trong nhà búp bê ấy."

"Ăn đi, đừng có luyên thuyên." – Quân đẩy tô hủ tiếu đầy ắp thịt nạc và tóp mỡ về phía cô, còn mình chỉ gọi một ly trà đá.

Chi vừa ăn vừa thổi, hơi nóng làm đôi mắt cô long lanh hơn. Cô nhìn sang Quân, thấy anh đang lơ đãng nhìn màn mưa, những vết chân chim nơi khóe mắt hiện rõ dưới ánh đèn đường vàng vọt. Trông anh lúc này không giống một giám đốc dự án thép nguội, mà giống một người đàn ông đang mang vác quá nhiều tâm sự.

"Chú có chuyện buồn à?" – Chi hỏi nhỏ, giọng bớt đi phần tinh nghịch.

Quân hơi giật mình, thu ánh nhìn lại: "Tại sao cháu hỏi vậy?"

"Vì chú im lặng kiểu... rất nặng nề. Người trẻ tụi cháu buồn là sẽ đăng 'story' than vãn, còn người già như chú chắc là cứ đứng hút thuốc rồi nhìn mưa thôi nhỉ?"

Quân khẽ bật cười, một nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt anh bừng sáng. Anh đưa tay lên định xoa đầu cô nhưng rồi khựng lại giữa chừng, chuyển sang gõ nhẹ vào trán cô một cái:

"Nhóc con thì biết gì về nỗi buồn của người lớn. Tôi chỉ đang nghĩ... tóp mỡ này hình như hơi nhiều cholesterol."

"Xì, lại bắt đầu bài ca sức khỏe!" – Chi chu mỏ, rồi đột nhiên gắp một miếng thịt nạc to nhất bỏ vào bát anh – "Ăn đi cho có sức mà làm người già khó tính. Chú gầy đi một tí là nhìn tri thức, nhưng gầy quá là nhìn giống 'ông cụ non' lắm đấy."

Bữa ăn giản đơn kết thúc giữa tiếng mưa và tiếng cười lảnh lót của Chi. Khi trở lại xe, không khí đã thoải mái hơn rất nhiều. Quân đưa cô về tận cửa nhà, lần này anh không chỉ thả cô ở đầu hẻm.

"Cảm ơn chú vì tô hủ tiếu 'cứu mạng' nhé!" – Chi nhảy xuống xe, đứng dưới mái hiên nhìn anh – "Ngày mai cháu sẽ đền cho chú một hộp sữa chuối loại xịn nhất siêu thị."

"Không cần, đừng đòi phí bảo kê góc hút thuốc nữa là được." – Quân hạ kính xe, nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy.

"Cái đó thì không hứa được đâu nha! Chúc chú già ngủ ngon, đừng có nằm mơ thấy bản vẽ nữa nhé!"

Chi chạy biến vào nhà. Quân nhìn theo cho đến khi ánh đèn trong căn phòng nhỏ trên lầu bật sáng mới từ từ lăn bánh. Trên ghế phụ vẫn còn vương lại chút mùi hương đào từ mái tóc của cô. Anh với tay lấy bao thuốc lá, định châm một điếu theo thói quen mỗi khi về muộn, nhưng rồi nhìn vào vị trí Chi vừa ngồi, anh lại chầm chậm bỏ bao thuốc vào hộc tủ.

Đêm đó, Trịnh Hoàng Quân thấy mình lạ lẫm. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không mở laptop để kiểm tra tiến độ thi công trước khi ngủ. Anh nằm nghe tiếng mưa, trong đầu quẩn quanh câu nói của cô nhóc: "Buồn là sẽ đăng story...".

Anh mở Facebook vốn chỉ để theo dõi tin tức ngành kiến trúc, nhìn vào khung trạng thái "Bạn đang nghĩ gì?", rồi lại thôi. Anh không biết đăng story, nhưng anh biết một điều: tô hủ tiếu gõ hôm nay ngon hơn tất cả những bữa tiệc xa hoa mà anh từng tham dự.