Sáng thứ Hai, Trịnh Hoàng Quân bước xuống xe với một cảm giác kỳ lạ. Không phải là áp lực từ cuộc họp giao ban với các nhà thầu, mà là cảm giác "thiếu thiếu" ở túi áo ngực. Thay vì bao thuốc lá lá 555 quen thuộc, giờ đây trong túi anh chỉ có một hộp kẹo bạc hà không đường – "vật thế thân" mà Linh Chi đã nhét vào tay anh tối hôm trước kèm theo lời đe dọa: "Hút một điếu là dán một hoa, mười hoa là chú phải bao cháu ăn lẩu cả tháng đấy nhé!"
Anh thở dài, bước vào văn phòng. Nhưng sự yên bình của một Giám đốc dự án không kéo dài được lâu. Đến tầm ba giờ chiều, khi bản thiết kế hệ thống cơ điện bị trả về vì sai lệch thông số, cơn thèm thuốc bắt đầu cào xé lồng ngực Quân.
Theo bản năng, anh rời khỏi bàn làm việc, đi thang máy xuống tầng trệt và rẽ hướng về phía góc khuất sau siêu thị. Đó là "thánh địa" của anh, nơi anh có thể tạm thời thoát khỏi cái mác "lãnh đạo" để sống với những suy tư của riêng mình.
Vừa mới lấy chiếc bật lửa Zippo ra định "phạm giới", một giọng nói lanh lảnh như chuông khánh vang lên ngay sát bên tai:
"Bắt quả tang nhé! Đại gia khói định 'vượt rào' à?"
Quân giật mình, chiếc Zippo suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Anh quay lại, thấy Linh Chi đang đứng chống nạnh, trên tay cầm một xấp sticker hình bông hoa hướng dương vàng rực. Cô nàng nhìn anh bằng ánh mắt hình viên đạn, nhưng khóe môi lại phảng phất vẻ đắc thắng.
"Nhóc con, cháu là ma à? Sao lúc nào cũng hiện ra đúng lúc thế?" – Quân cất chiếc bật lửa vào túi, vẻ mặt có chút bối rối của một đứa trẻ bị bắt quả tang làm việc xấu.
"Cháu đã nói rồi, góc này là lãnh địa của cháu. Chú Quân già, chú đã thất hứa!" – Chi tiến lại gần, bóc ngay một miếng sticker – "Nào, đưa điện thoại đây để cháu dán 'án phạt'."
Quân nhìn miếng dán bông hoa vàng chói lọi, rồi nhìn chiếc iPhone màu xám tinh tế của mình: "Không được. Cái này nhìn rất... trẻ con. Đối tác thấy họ sẽ cười tôi mất."
"Ai bảo chú hút? Phạt là phạt! Hay là chú muốn cháu dán lên trán chú?" – Chi nhón chân lên, dọa dẫm.
Quân bất lực thở dài, chìa chiếc điện thoại ra. Linh Chi tỉ mẩn dán bông hoa hướng dương ngay cạnh logo táo khuyết, rồi còn dùng ngón tay miết thật chặt.
"Xong! Đây là bông hoa thứ nhất. Chiến dịch 'Cứu lấy phổi chú Quân' chính thức bắt đầu. Mỗi ngày không hút điếu nào, cháu sẽ dán thêm một cái sticker mặt cười vào sổ chuyên cần của cháu. Nhưng nếu chú hút, cháu dán lên đồ dùng cá nhân của chú. Để xem chú có dám mang cái laptop dán đầy hoa hướng dương đi họp không nhé!"
Quân nhìn bông hoa trên điện thoại, rồi nhìn cô gái nhỏ đang cười đắc ý trước mặt. Anh bỗng cảm thấy một sự ấm áp len lỏi, xua tan đi cơn bực dọc vì công việc ban nãy.
"Cháu rảnh rỗi quá nhỉ? Không lo bán hàng đi à?"
"Cháu vừa nhập xong kho rồi, tranh thủ ra 'thuế thân' tí thôi." – Chi đột ngột hạ giọng, lấy từ trong túi khoác ra một hộp sữa chuối đã được cắm sẵn ống hút – "Cái này thay cho thuốc lá. Ngọt hơn, thơm hơn, lại còn giúp chú đẹp da. Chú già rồi, phải biết giữ gìn nhan sắc chứ."
Quân đón lấy hộp sữa, cảm giác lành lạnh lan tỏa trong lòng bàn tay. Anh nhấp một ngụm, vị ngọt lịm của chuối hòa cùng vị béo của sữa tràn vào khoang miệng. Thực tế, anh cực kỳ ghét đồ ngọt, nhưng không hiểu sao hộp sữa này lại khiến anh thấy dễ chịu lạ thường.
"Này nhóc, tại sao lại là hoa hướng dương?" – Quân tò mò hỏi khi thấy cô đang thu dọn xấp sticker.
Linh Chi dừng lại một chút, nhìn lên khoảng trời xám xịt phía trên những tòa nhà cao tầng: "Vì nó luôn hướng về phía mặt trời. Chú Quân ấy, chú cứ hay đứng trong góc tối hút thuốc nhìn buồn lắm. Cháu muốn chú cũng phải 'hướng dương' lên, cho cái văn phòng của chú bớt âm u đi."
Quân lặng người. Hóa ra, đằng sau những màn trêu chọc tinh quái ấy là một sự quan tâm sâu sắc mà bấy lâu nay anh không nhận ra. Anh, một người đàn ông thành đạt, lại được một cô bé bán siêu thị lo lắng cho sự "âm u" trong tâm hồn.
"Được rồi. Tôi sẽ cố gắng giữ cho cái điện thoại này không thành vườn hoa." – Quân khẽ mỉm cười, vết chân chim nơi khóe mắt hiện rõ.
"Nhớ đấy nhé! Chú mà vi phạm là cháu dùng sticker 'siêu nhân' dán lên áo vest của chú luôn đấy!"
Chi vẫy tay rồi chạy biến đi. Quân đứng lại một mình, nhấp nốt ngụm sữa chuối cuối cùng. Anh lấy điện thoại ra, nhìn bông hoa hướng dương bé xíu dán ở góc máy. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy một thứ đồ dùng cá nhân bị "vấy bẩn" bởi sticker mà lại không hề muốn gỡ ra.
Chiến dịch này... có vẻ sẽ khó khăn hơn anh tưởng, nhưng có lẽ cũng ngọt ngào hơn anh nghĩ.