Ánh nắng chiều tà của Sài Gòn xuyên qua những kẽ lá, đổ những đốm sáng nhảy nhót lên nền xi măng xám xịt của khu vực kho bãi. Trịnh Hoàng Quân dựa lưng vào bức tường rào, đôi mắt khép hờ để tận hưởng chút gió hiếm hoi giữa những khối bê tông đặc quánh. Trên tay anh không còn điếu thuốc, thay vào đó là cái điện thoại iPhone dán bông hoa hướng dương vàng rực – thứ mà đồng nghiệp anh sáng nay vừa nhìn thấy đã phải che miệng cười đầy ẩn ý.
Linh Chi xuất hiện, vẫn với cái cách không giống ai: cô trượt dài trên một chiếc xe đẩy hàng trống rỗng, dùng chân đẩy một phát để lao về phía anh.
"Cẩn thận!" – Quân mở bừng mắt, vội vã đưa tay ra chặn chiếc xe lại trước khi nó kịp tông vào chân mình.
"Hehe, kỹ năng 'lái lụa' của nhân viên siêu thị xuất sắc nhất năm đấy chú." – Chi nhảy xuống xe, tóc đuôi ngựa lúc lắc – "Báo cáo chú Quân già, hôm nay cháu kiểm tra, điện thoại chú vẫn sạch sẽ, chưa có thêm bông hoa 'phạm tội' nào. Tốt lắm!"
Quân hừ lạnh một tiếng, cất điện thoại vào túi: "Cháu dán cái thứ này lên, cả công ty đều tưởng tôi tham gia hội phụ huynh mầm non rồi."
Linh Chi cười hì hì, cô không ngồi lên xe đẩy nữa mà ngồi bệt xuống một bậc thềm xi măng, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa. Cô bóc một cái kẹo mút vị dâu, mút một hơi rồi đột nhiên nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt có vết chân chim của Quân. Ánh mắt cô lúc này không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà có chút gì đó sâu thẳm và tò mò.
"Chú Quân này..."
"Gì nữa? Lại định đòi tiền lẩu à?"
"Không... Cháu hỏi thật nhé." – Chi dừng lại một chút, giọng nói trở nên nhỏ nhẹ đến lạ – "Chú... chú có người yêu chưa? Hay là... chú có vợ rồi mà giấu cháu?"
Câu hỏi vu vơ ấy rơi vào không gian như một hòn sỏi ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Quân khựng lại. Một cảm giác nhói nhẹ lướt qua lồng ngực anh, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một nhịp đập lạ lùng – nhanh hơn và mạnh hơn bình thường. Đã bao lâu rồi không có ai hỏi anh câu này một cách trực diện như thế? Ở tuổi 40, người ta mặc định anh hoặc đã có gia đình ấm êm, hoặc là một kẻ tôn thờ chủ nghĩa độc thân lạnh lùng.
Quân im lặng hồi lâu, anh nhìn ra phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng đang bắt đầu lên đèn.
"Chưa." – Anh đáp ngắn gọn, giọng hơi khàn đi.
"Thật á?" – Chi tròn mắt, miệng vẫn còn ngậm cái que kẹo – "Chú cao to, đẹp trai, lại còn làm Giám đốc, xe SUV xịn xò... Chẳng lẽ hội chị em văn phòng mù hết rồi sao? Hay là chú... khó tính quá nên người ta chạy sạch?"
Quân nhếch môi, nụ cười phảng phất chút tự giễu: "Có lẽ là cả hai. Cuộc sống của tôi chỉ có bản vẽ và công trường. Phụ nữ... họ cần nhiều hơn là một người đàn ông chỉ biết nói về bê tông cốt thép."
Linh Chi chống cằm, nhìn anh đăm đăm: "Thế chú không thấy cô đơn à? Lúc ốm đau này, lúc đi làm về mà nhà tối thui này, hay lúc trời mưa to như hôm nọ ấy?"
Quân định trả lời là "Quen rồi", nhưng khi nhìn vào đôi mắt to tròn, lanh lợi và tràn đầy sức sống của Chi, từ đó bỗng dưng nghẹn lại trong cổ họng. Sự xuất hiện của cô nhóc này trong vài tuần qua, với những hộp sữa chuối và những miếng sticker ngớ ngẩn, dường như đã làm cái "sự quen" ấy của anh bị lung lay dữ dội.
"Cô đơn cũng là một loại thói quen." – Quân trầm giọng – "Mà nhóc con hỏi chuyện này làm gì? Định giới thiệu ai cho tôi à?"
Chi bĩu môi, quay mặt đi chỗ khác, đôi má hơi ửng hồng dưới ánh hoàng hôn: "Ai thèm giới thiệu! Cháu chỉ thấy chú già tội nghiệp quá thôi. Để cháu nói cho chú biết, tiêu chuẩn của giới trẻ bây giờ không cần đại gia đâu, cần người biết lắng nghe và... biết dán hoa hướng dương lên điện thoại ấy."
"Vớ vẩn." – Quân mắng nhẹ, nhưng trong lòng lại nảy sinh một cảm giác ngọt ngào khó tả.
Anh tiến lại gần, đứng sát bên cạnh cô. Ở khoảng cách này, anh có thể ngửi thấy mùi kẹo dâu ngọt lịm từ cô hòa lẫn với mùi nắng nhạt. Linh Chi đột nhiên đứng dậy, phủi phủi cái quần đồng phục rồi ngước lên nhìn anh, khoảng cách mười sáu tuổi dường như bị thu hẹp lại chỉ trong một hơi thở.
"Chú Quân này, nếu chú không có ai... thì cứ để cháu làm 'người thu thuế' của chú dài dài nhé. Ít nhất là cho đến khi chú bỏ được thuốc lá."
Nói rồi, không đợi Quân phản ứng, cô nhóc quay lưng chạy biến vào cửa sau siêu thị, để lại một câu nói vang vọng: "Nhớ nhé chú già! Đã xác nhận độc thân là không được léng phéng với cô nào trong công ty đâu đấy, cháu kiểm soát doanh số... à không, kiểm soát sticker đấy!"
Quân đứng lặng giữa khu kho bãi đã bắt đầu lên đèn. Anh đưa tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp tim vẫn còn chưa ổn định. 40 tuổi, anh tưởng mình đã đọc hết các bản vẽ cuộc đời, vậy mà chỉ một câu hỏi của một cô gái 24 tuổi lại khiến anh thấy mình như một cậu thiếu niên lần đầu biết rung động.
Anh lấy điện thoại ra, nhìn bông hoa hướng dương đang phản chiếu ánh đèn vàng. Một nụ cười thực sự, không chút gượng gạo, nở trên môi vị Giám đốc dự án sắt đá.
"Độc thân sao..." – Anh thì thầm, rồi cất bước quay về văn phòng, cảm thấy con đường phía trước bỗng nhiên rực rỡ hơn hẳn mọi ngày.