Hệ thống siêu thị mini dưới chân tòa nhà vào giờ tan tầm đông đúc một cách nghẹt thở. Tiếng máy quét mã vạch kêu "tít tít" liên hồi, tiếng xe đẩy va chạm và tiếng càu nhàu của dòng người đang mất kiên nhẫn. Mai Linh Chi, với chiếc áo khoác nỉ xám quen thuộc bên ngoài đồng phục, đang thoăn thoắt xếp những hộp sữa chua lên kệ thì một âm thanh chát chúa vang lên ở quầy thanh toán.
"Mày làm ăn kiểu gì đấy? Có mỗi cái thẻ mà quẹt mãi không xong? Có biết một phút của tao đáng giá bao nhiêu tiền không?"
Một gã đàn ông bụng phệ, mặc bộ vest rẻ tiền bóng bẩy, đang đập tay rầm rầm xuống mặt bàn kính. Cô bé thu ngân mới vào làm — một sinh viên thực tập nhỏ nhắn — mặt đã tái mét, run rẩy cầm chiếc thẻ ngân hàng bị từ chối.
Linh Chi bỏ dở công việc, lách qua đám đông đi tới. Cô nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng ánh mắt đã bắt đầu hiện lên vẻ sắc sảo:
"Dạ thưa anh, hệ thống báo thẻ của mình bị từ chối thanh toán. Anh vui lòng kiểm tra lại số dư hoặc thử bằng thẻ khác ạ. Bạn nhân viên mới nên hơi lúng túng, mong anh thông cảm."
"Thông cảm cái con khỉ! Tụi bây ám chỉ tao không có tiền à?" – Gã đàn ông dường như đang trút hết bực dọc từ đâu đó lên những người thấp bé hơn. Gã giơ tay định đẩy vai Chi – "Tránh ra, gọi quản lý tụi mày tới đây!"
Bàn tay gã chưa kịp chạm vào vai Chi thì đã bị khựng lại giữa không trung. Một bàn tay khác, lớn hơn, gân guốc và vững chãi hơn, đã khóa chặt lấy cổ tay gã.
"Cửa hàng có camera. Anh đang có hành vi hành hung nhân viên tại nơi công cộng đấy."
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như băng mỏng vang lên khiến cả siêu thị bỗng chốc im bặt. Trịnh Hoàng Quân đứng đó, cao lớn lừng lững như một bức tường thành ngay sau lưng Linh Chi. Anh vẫn mặc nguyên bộ sơ mi sẫm màu đi làm, tay kia cầm một chai nước khoáng đơn giản, nhưng khí chất tỏa ra từ một người đàn ông 40 tuổi dày dặn sương gió khiến gã khách hàng kia bỗng thấy nghẹt thở.
"Mày... mày là ai? Buông ra!" – Gã đàn ông cố giãy dụa nhưng gọng kìm của Quân không hề suy chuyển.
"Tôi là một khách hàng đang chứng kiến sự bất lịch sự của anh." – Quân liếc mắt nhìn xuống thẻ nhân viên của Chi, rồi quay lại nhìn thẳng vào mắt gã kia – "Nếu anh không muốn tôi gọi bảo vệ tòa nhà xuống để giải quyết vụ việc quấy rối này, thì mời anh rời khỏi đây. Ngay lập tức."
Sự quyết liệt trong đôi mắt có vết chân chim của Quân khiến gã khách hàng hèn nhát chùn bước. Gã giật tay lại, lầm bầm chửi thề vài câu rồi lủi thủi đi ra khỏi cửa.
Không khí siêu thị dần trở lại bình thường. Linh Chi thở phào một cái, xoay người lại nhìn "ân nhân" của mình. Cô thấy Quân vẫn đứng đó, sắc mặt có chút khó coi, đôi lông mày nhíu chặt lại.
"Chú Quân... cảm ơn chú nhé. Chú xuất hiện đúng lúc như siêu anh hùng ấy!" – Chi cố dùng giọng điệu tinh nghịch để xua tan bầu không khí căng thẳng, nhưng tay cô vẫn còn hơi run.
Quân không nói gì, anh đặt chai nước xuống bàn thanh toán, mắt nhìn chằm chằm vào đôi tay đang run nhẹ của cô. Anh đưa tay ra, nhưng thay vì gõ trán hay xoa đầu như mọi khi, anh lại nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi quầy thu ngân đang ồn ào.
"Nhóc con, đi ra đây."
Anh dẫn cô ra góc khuất sau siêu thị — góc hút thuốc quen thuộc của hai người. Gió chiều thổi qua làm dịu đi cái nóng hầm hập trong siêu thị. Quân buông tay cô ra, tựa lưng vào bức tường rào, rút ra một viên kẹo bạc hà, xé vỏ rồi đưa cho cô.
"Ăn đi cho bình tĩnh."
Chi cầm lấy viên kẹo, lầm bầm: "Cháu đâu có sợ, cháu còn định 'thao túng tâm lý' cho lão ấy mua thêm đống hàng tồn kho để chuộc lỗi nữa cơ."
"Cứng đầu." – Quân thở dài, ánh mắt anh nhìn cô bỗng trở nên dịu dàng đến lạ – "Lần sau gặp hạng người đó, đừng có xông lên trước. Cháu nhỏ con thế kia, người ta đẩy một cái là ngã nhào ra rồi."
Linh Chi ngẩng lên, thấy ánh đèn vàng của tòa nhà hắt xuống mái tóc có vài sợi bạc ở thái dương của Quân. Cô bỗng cảm thấy một sự an tâm kỳ lạ, một cảm giác được che chở mà cô chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ chàng trai trẻ tuổi nào cùng trang lứa.
"Chú lo cho cháu à?" – Cô hỏi, giọng nhỏ xíu.
Quân im lặng một lúc, anh nhìn bông hoa hướng dương vẫn còn dán trên điện thoại trong túi quần mình, rồi quay sang nhìn cô gái đang đứng co ro trong chiếc áo khoác nỉ.
"Nếu nhóc mà có chuyện gì, ai sẽ dán hoa lên điện thoại tôi? Ai sẽ đòi tiền lẩu ly mỗi ngày?" – Anh khẽ nhếch môi – "Tôi không muốn mất đi cái 'trạm sạc' ồn ào này."
Linh Chi đỏ mặt, quay đi chỗ khác để giấu nụ cười. Sự thật là, ngay khoảnh khắc Quân đứng ra chắn trước mặt cô, Chi đã nhận ra trái tim mình không chỉ rung động vì lòng biết ơn. Nó rung động vì một người đàn ông trưởng thành, dù khô khan và cứng nhắc, nhưng luôn hiện diện đúng lúc cô cần nhất.
"Chú Quân này..." – Chi thì thầm – "Hình như... chú không già như cháu nghĩ đâu."
Quân cười khẽ, lần đầu tiên anh chủ động đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc đuôi ngựa của cô: "Đi vào làm việc tiếp đi. Sắp hết ca rồi, tôi chờ ở bãi xe, chở về."
Linh Chi chạy vụt vào trong, lòng vui sướng như nở hoa. Quân đứng lại một mình, hít một hơi thật sâu không khí không có khói thuốc. Anh nhận ra, việc bảo vệ một người hóa ra còn mang lại cảm giác thành tựu hơn cả việc hoàn thành một dự án nghìn tỷ.