Thành phố S vào mùa mưa, những hạt nước nặng nề đập vào cửa kính của căn biệt thự nằm biệt lập trên sườn đồi. Bên trong, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng trộn lẫn với hơi lạnh từ máy điều hòa tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.
Phó Cận Thần ngồi trên ghế sofa da cao cấp, trên người vẫn là bộ vest ba mảnh chỉnh tề. Anh vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến với đối tác bên Mỹ. Đôi kính gọng vàng được tháo ra, đặt sang một bên, để lộ đôi mắt sâu thẳm, mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ sắc lạnh của một người đàn ông đã đứng trên đỉnh cao quyền lực từ khi còn rất trẻ.
Ở tuổi 32, Phó Cận Thần là biểu tượng của sự cấm dục và kỷ luật. Anh chưa bao giờ để bất kỳ điều gì vượt quá tầm kiểm soát của mình. Cho đến khi... tiếng bước chân nhỏ nhẹ, ngập ngừng vang lên từ phía cầu thang.
“Chú... Chú Phó, chú vẫn chưa ngủ sao?”
Giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc, nhưng lại mang theo một chút run rẩy khó nhận ra. Phó Cận Thần không quay đầu lại, nhưng sống lưng anh vô thức cứng đờ. Anh biết đó là ai.
Tô Diệp. Đứa con gái của bạn thân anh trai anh, người mà anh đã nhận lời chăm sóc suốt hai năm qua khi cô lên thành phố học đại học. Trong mắt anh, cô luôn là một đứa trẻ, một đóa hoa trà trắng tinh khôi cần được bảo bọc trong lồng kính.
“Sao lại chưa ngủ?” Anh cất giọng, trầm thấp và uy nghiêm, che giấu sự xao động trong lòng.
Tô Diệp tiến lại gần hơn. Đêm nay cô mặc một chiếc váy ngủ lụa màu trắng mỏng manh, quai áo nhỏ xíu trượt nhẹ trên bờ vai tròn trịa. Cô vừa tắm xong, mái tóc dài còn hơi ẩm ướt xõa tung trên lưng, tỏa ra mùi hương cam chanh thanh mát – một mùi hương hoàn toàn lạc quẻ với không gian già cỗi, trầm mặc này của anh.
“Cháu... cháu bị ác mộng. Dưới nhà tối quá, cháu không tìm thấy nước uống.” cô lí nhí, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mỏng nhìn anh đầy trông cậy.
Phó Cận Thần rốt cuộc cũng quay đầu lại. Ánh đèn neon mờ ảo hắt lên gương mặt cô, khiến làn da trắng sứ của cô như phát sáng. Anh đứng dậy, định bụng đi lấy nước cho cô, nhưng vì ngồi quá lâu, một cơn tê dại thoáng qua khiến anh hơi mất thăng bằng.
Tô Diệp thấy vậy liền vội vàng vươn tay ra đỡ.
Bịch.
Hai cơ thể va chạm vào nhau. Theo bản năng, Phó Cận Thần vòng tay ôm lấy eo cô để cả hai không ngã. Một cảm giác mềm mại, ấm áp bất ngờ ập đến, phá vỡ hoàn toàn sự lạnh lẽo bao quanh anh bấy lâu nay. Vòng eo của cô nhỏ đến mức một cánh tay anh có thể ôm trọn. Lớp lụa mỏng manh không thể che giấu được nhiệt độ cơ thể thiếu nữ đang phập phồng trước ngực anh.
Không khí trong phòng khách dường như bị rút cạn trong tích tắc.
Phó Cận Thần cảm thấy yết hầu mình khẽ trượt lên xuống. Đôi mắt anh tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang đỏ ửng vì thẹn thùng của cô gái nhỏ trong lòng. Ở khoảng cách gần như thế này, anh có thể đếm được từng sợi lông mi đang run rẩy của cô, và cả hơi thở mang mùi kẹo ngọt đang phả vào cổ mình.
“Chú Phó...” cô gọi khẽ, âm thanh như tiếng mèo cào vào tim anh, ngứa ngáy và đầy khiêu khích mà cô chẳng hề hay biết.
“Diệp Diệp, em có biết mình đang làm gì không?” Giọng anh lúc này đã khàn đặc, không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Bàn tay to lớn của anh, vốn dùng để ký những bản hợp đồng triệu đô, giờ đây lại vô thức siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh kia. Những ngón tay anh chạm vào làn da trần ở lưng cô qua vết cắt sâu của chiếc váy, cảm giác mịn màng như tơ lụa khiến lý trí của anh lung lay dữ dội.
Sự cấm dục suốt 32 năm qua giống như một con đập lớn, và lúc này, chỉ cần một cái chạm nhẹ của cô, con đập ấy bắt đầu xuất hiện những vết nứt dài.
Tô Diệp không lùi lại, ngược lại, cô vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh, ngước đôi mắt ngây thơ nhưng đầy khao khát nhìn anh: “Chú... Chú lạnh lùng với cháu quá. Cháu sợ chú ghét cháu.”
Một tiếng “rắc” vang lên trong đầu Phó Cận Thần. Đó là tiếng sợi dây lý trí cuối cùng bị đứt đoạn.
Anh đột ngột cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên chóp mũi cô. Khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ còn chưa đầy một centimet. Sự chiếm hữu của một người đàn ông trưởng thành bắt đầu bùng phát, dữ dội và nguyên thủy. Anh muốn nuốt chửng đóa hoa trà này, muốn nhìn thấy cô khóc lóc dưới thân mình, muốn dạy cho cô biết rằng, một người đàn ông trưởng thành không bao giờ là "người chú" tốt bụng như cô hằng tưởng tượng.
Bàn tay anh dời từ eo lên sau gáy cô, luồn vào mái tóc ẩm ướt, buộc cô phải đối diện với sự cuồng nhiệt trong mắt mình.
“Nếu còn không đi ngủ, đêm nay... em sẽ không có cơ hội rời khỏi phòng này đâu.”
Đó không phải là một lời đe dọa. Đó là một lời tuyên bố của một con sói đã bị đánh thức bản năng. Đêm định mệnh này, bánh răng của số phận đã bắt đầu xoay, và Phó Cận Thần biết, anh đã chính thức sa lầy vào một loại gây nghiện mang tên Tô Diệp.