Tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm lại như một nhát dao chém đứt bầu không khí đặc quánh dưới phòng khách. Tô Diệp chạy trốn, bóng dáng nhỏ bé của cô biến mất sau khúc quanh cầu thang, để lại Phó Cận Thần đứng chôn chân giữa bóng tối.
Bàn tay anh vẫn còn vương lại hơi ấm từ vòng eo mềm mại, mùi hương cam chanh như vẫn còn quanh quẩn đầu mũi, trêu ngươi và bám riết. Phó Cận Thần hít một hơi thật sâu, cố gắng ép lồng ngực đang phập phồng dữ dội bình lặng trở lại. Anh đi thẳng vào phòng tắm, vặn vòi sen ở mức lạnh nhất.
Dòng nước buốt giá dội xuống từ đỉnh đầu, làm ướt đẫm bộ sơ mi đắt tiền, nhưng nó không thể dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong huyết quản. Anh nhắm mắt lại, tự mắng nhiếc chính mình. Mày đang làm cái quái gì vậy? Cô ấy chỉ mới 20 tuổi. Cô ấy gọi mày là chú.
Tình cảm này, đối với một người coi trọng kỷ luật như anh, chẳng khác nào một sự sỉ nhục vào nhân cách.
Sáng hôm sau.
Tô Diệp xuống lầu với đôi mắt hơi sưng. Cả đêm qua cô không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là cảm nhận được hơi thở nóng rực và ánh mắt như muốn nuốt chửng mình của Phó Cận Thần. Cô rón rén đi vào phòng ăn, hy vọng anh đã đi làm từ sớm như mọi khi.
Nhưng không. Phó Cận Thần vẫn ngồi đó, tại vị trí chủ tọa. Anh đã thay một bộ vest màu xám tro, mái tóc vuốt ngược chỉn chu, đôi kính gọng vàng lại yên vị trên sống mũi, che khuất mọi cảm xúc của đêm qua. Anh vẫn là một quý ông lịch lãm, xa cách và đầy quyền uy.
“Ngồi xuống đi.” giọng anh lạnh lùng, không một chút gợn sóng.
Tô Diệp run rẩy ngồi xuống phía đối diện, đầu cúi thấp đến mức gần như chạm vào bát cháo yến mạch. Sự im lặng kéo dài khiến cô cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa.
“Chuyện tối qua...” Phó Cận Thần lên tiếng, giọng nói đều đều như đang đọc một bản báo cáo tài chính. “Là do tôi mệt mỏi nên có chút thất lễ. Hy vọng em không để bụng.”
Tô Diệp ngẩng đầu, tim thắt lại một nhịp. Thất lễ? Hóa ra đối với anh, cái ôm suýt chút nữa thành nụ hôn ấy chỉ là một sự nhầm lẫn do mệt mỏi sao? Một nỗi hụt hẫng khó tả dâng lên trong lòng cô gái nhỏ.
“Vâng... cháu hiểu ạ.” Cô lí nhí, cố nuốt miếng cháo đắng ngắt.
Phó Cận Thần đặt chiếc thìa bạc xuống, vang lên một tiếng cạch khô khốc trên đĩa sứ. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn sắc lẹm khiến cô rùng mình.
“Để tránh những chuyện tương tự xảy ra, và cũng để em tập trung vào việc học hành, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ có một vài quy tắc mới trong căn nhà này.”
Anh đẩy một tờ giấy về phía cô. Trên đó là những dòng chữ in rõ ràng, lạnh lùng như chính con người anh:
Hạn chế tiếp xúc thân thể: Giữ khoảng cách tối thiểu 1 mét trong mọi tình huống.
Giờ giới nghiêm: Không ra khỏi phòng sau 10 giờ tối trừ trường hợp khẩn cấp.
Trang phục: Không mặc đồ ngủ mỏng manh hoặc thiếu vải ở không gian chung.
Báo cáo: Mọi hoạt động ngoại khóa, bạn bè đều phải được thông qua sự cho phép của người giám hộ.
Tô Diệp trố mắt nhìn bảng danh sách, đôi môi nhỏ nhắn run run: “Chú... chú đang quản lý cháu như tù nhân sao? Cháu đã 20 tuổi rồi!”
“Em 20 tuổi, nhưng em vẫn đang sống dưới sự bảo trợ của tôi.” Phó Cận Thần đan hai tay vào nhau, ánh mắt không một chút nhân nhượng. “Ở tuổi này, em dễ bị lôi kéo, dễ lầm tưởng giữa sự cảm kích và tình cảm nam nữ. Tôi làm vậy là vì tốt cho em, và cũng là để bảo vệ danh dự của Phó gia.”
Anh nói chữ “danh dự” rất nặng, như một cái tát vào tâm hồn đang thổn thức của cô.
Thực chất, chỉ có Phó Cận Thần mới biết, những quy tắc này không phải để quản lý cô, mà là để giam cầm chính con quái vật trong lòng anh. Anh sợ nếu cô lại gần thêm một chút, nếu cô lại mặc chiếc váy ngủ lụa đó đứng trước mặt anh một lần nữa, anh sẽ không thể dùng hai chữ "thất lễ" để bao biện được nữa.
Tô Diệp đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe: “Chú không cần phải lấy danh dự ra dọa cháu. Chú ghét cháu đến mức đó sao? Được, cháu sẽ tuân thủ!”
Cô quay người chạy thẳng ra cửa, bỏ lại bữa sáng còn dang dở.
Phó Cận Thần vẫn ngồi đó, giữ nguyên tư thế cứng nhắc. Chỉ đến khi tiếng xe của tài xế đưa cô đến trường khuất hẳn, anh mới thở hắt ra, bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Tờ giấy quy tắc trên bàn bị anh vò nát.
Anh đứng dậy đi đến cửa sổ, nhìn theo hướng cô vừa đi. Anh muốn cô ngoan ngoãn, muốn cô tránh xa anh, nhưng thâm tâm lại gào thét muốn bắt cô quay lại, muốn xé nát những quy tắc chết tiệt kia để được ôm lấy cô một lần nữa.
Điện thoại của anh rung lên, là trợ lý báo cáo lịch trình. “Phó tổng, chiều nay anh có buổi gặp mặt với các cổ đông...”
“Hủy hết đi.” Anh ngắt lời, giọng nói đầy bực bội. “Tôi muốn đến trường đại học của Tô Diệp.”
“Dạ? Nhưng đó là một buổi hội thảo sinh viên bình thường...”
“Tôi nói là hủy!”
Phó Cận Thần cúp máy. Anh biết mình đang điên rồi. Anh vừa đặt ra quy tắc cách ly cô, nhưng chính anh lại là người đầu tiên không chịu nổi sự xa cách đó. Người giám hộ nghiêm khắc? Không, anh chỉ là một gã đàn ông đang loay hoay trong mớ bòng bong của dục vọng và trách nhiệm, một con "trâu già" đã bắt đầu mất phương hướng trước ngọn cỏ non ngọt ngào nhất thế gian.