MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Ơi, Nhẹ Một ChútChương 3: SỰ QUAN TÂM THẦM LẶNG

Chú Ơi, Nhẹ Một Chút

Chương 3: SỰ QUAN TÂM THẦM LẶNG

1,028 từ · ~6 phút đọc

Sau "bản hiệp ước" khắc nghiệt vào buổi sáng, bầu không khí trong biệt thự họ Phó rơi vào trạng thái đóng băng. Tô Diệp thực hiện đúng quy tắc "cách xa 1 mét", cô đi học về là lầm lũi vào phòng, không chào hỏi, không nhìn mặt, coi Phó Cận Thần như không khí. Sự bướng bỉnh của cô gái nhỏ khiến trái tim Phó Cận Thần khó chịu như có hàng ngàn con kiến bò qua.

Đến ngày thứ ba, trời đổ cơn mưa phùn kéo dài khiến nhiệt độ giảm sâu. Tối muộn, Phó Cận Thần đi làm về, thấy căn nhà im ắng lạ thường. Bình thường dù giận dỗi, Tô Diệp cũng sẽ bật tivi ở phòng khách, nhưng hôm nay đèn hành lang tầng hai vẫn tối om.

Anh khẽ nhíu mày, bước chân vô thức hướng về phía phòng cô. Đứng trước cửa, anh nghe thấy tiếng ho khẽ và tiếng rên hừ hừ đầy mệt mỏi. Không kịp suy nghĩ đến quy tắc "không vào phòng sau 10 giờ tối", Phó Cận Thần đẩy cửa bước vào.

Tô Diệp nằm co quắp trên giường, gương mặt nhỏ nhắn vốn trắng hồng giờ đây đỏ rực vì sốt cao. Mồ hôi làm bết những sợi tóc mai bên thái dương cô.

"Diệp Diệp?"

Anh bước tới, áp lòng bàn tay lên trán cô. Cơn nóng rực từ da thịt cô khiến anh giật mình. "Nóng thế này sao không gọi chú?"

Tô Diệp mơ màng mở mắt, thấy bóng hình quen thuộc liền vô thức lẩm bẩm: "Quy tắc... không được làm phiền chú... cháu... cháu ngoan mà..."

Câu nói ngây ngô trong cơn mê sảng như một cái tát vào sự tự tôn của Phó Cận Thần. Anh thở dài một tiếng đầy xót xa, lập tức bế thốc cô lên. "Ngoan cái gì chứ? Đồ ngốc."

Phó Cận Thần không gọi người làm. Anh tự tay lấy nước ấm, kiên nhẫn lau mặt và tay chân cho cô để hạ nhiệt. Nhìn cô gái nhỏ nhắn thường ngày hay líu lo nay nằm yếu ớt, lòng anh thắt lại. Sau khi cho cô uống thuốc hạ sốt, anh nhớ ra từ chiều cô chưa ăn gì.

Vị chủ tịch cao cao tại thượng, người vốn chỉ quen với những bản kế hoạch nghìn tỷ, lúc này lại khoác lên mình chiếc tạp dề, đứng trong bếp lúc 11 giờ đêm.

Ánh đèn bếp vàng ấm áp hắt lên bóng lưng rộng lớn của anh. Phó Cận Thần lóng ngóng vo gạo, chọn loại gạo ngon nhất, ninh thật nhừ. Anh nhớ cô thích ăn cháo sườn non với thật nhiều hành lá và tiêu. Đôi bàn tay vốn để ký kết những thương vụ bạc tỷ giờ đây lại cẩn thận gỡ từng miếng thịt, băm nhỏ, nêm nếm kỹ càng. Mùi thơm của gạo mới và thịt bùi bùi dần lan tỏa khắp gian bếp.

Gần 1 giờ sáng, bát cháo nóng hổi được bưng lên phòng. Tô Diệp đã tỉnh táo hơn một chút nhờ thuốc. Cô nhìn thấy Phó Cận Thần ngồi bên cạnh giường, tay cầm bát cháo, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi kính gọng vàng của anh.

"Há miệng ra, ăn một chút mới có sức." Giọng anh đã dịu đi rất nhiều, không còn sự băng lãnh của "người giám hộ".

Tô Diệp định đưa tay đón lấy bát, nhưng Phó Cận Thần đã né tránh. Anh múc một thìa cháo, đưa lên môi thổi nhẹ cho bớt nóng rồi mới đưa đến trước mặt cô.

"Để chú làm."

Cảm giác được chiều chuộng khiến sống mũi Tô Diệp cay cay. Cô ngoan ngoãn ăn từng thìa cháo anh đút. Vị ngọt của sườn, vị thơm của hành và tình cảm thầm lặng của anh như len lỏi vào từng tế bào, sưởi ấm tâm hồn cô.

"Cháo ngon không?" anh hỏi khẽ.

Tô Diệp gật đầu, nước mắt bỗng rơi lã chã vào bát cháo. "Cháu xin lỗi... cháu không cố ý phá bỏ quy tắc đâu..."

Phó Cận Thần đặt bát cháo sang một bên, nhìn cô gái nhỏ đang khóc sướt mướt vì tủi thân, trái tim anh mềm nhũn. Anh quên sạch mọi quy định cách ly, vươn tay kéo cô vào lòng, để đầu cô dựa lên vai mình.

"Đừng nhắc đến quy tắc chết tiệt đó nữa." Anh xoa nhẹ lưng cô, giọng trầm thấp đầy vẻ dung túng. "Là chú sai. Chú không nên khắt khe với em như vậy."

Tô Diệp được đà, vòng tay ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào lồng ngực vững chãi. "Chú đừng lạnh lùng với cháu nữa. Cháu sợ lắm."

Hơi thở của cô nóng hổi phả qua lớp áo sơ mi mỏng, chạm vào làn da anh. Phó Cận Thần cứng đờ người. Anh cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể thiếu nữ đang dán chặt vào mình. Dục vọng mà anh cố công dùng "quy tắc" để xiềng xích lại, nay chỉ sau một bát cháo và vài giọt nước mắt, đã bắt đầu rục rịch thoát ra.

Anh hít vào mùi hương cam chanh trộn lẫn với mùi thuốc tây trên người cô, bàn tay đang xoa lưng cô vô thức dừng lại ở vùng eo mảnh khảnh. Một ý nghĩ đen tối thoáng qua: Cô ấy đang ốm, mày không được làm càn.

Nhưng khi Tô Diệp ngước đôi mắt ướt át nhìn anh, đôi môi nhợt nhạt hơi hé mở, mọi sự tự chủ của Phó Cận Thần hoàn toàn sụp đổ. Anh cúi xuống, nụ hôn không đặt lên trán như một người chú, mà lại lướt nhẹ qua vành tai cô, thì thầm:

"Diệp Diệp, em đang thách thức giới hạn cuối cùng của chú đấy, em có biết không?"

Đêm đó, Phó Cận Thần không về phòng mình. Anh nằm bên cạnh, ôm cô vào lòng, canh chừng cơn sốt của cô suốt đêm. Sự quan tâm thầm lặng của "trâu già" không chỉ dừng lại ở bát cháo nóng, mà nó đã bắt đầu chuyển hóa thành một loại khát vọng mãnh liệt hơn: Khát vọng được danh chính ngôn thuận chiếm hữu "đóa hoa" nhỏ bé này.