MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Ơi, Nhẹ Một ChútChương 4: KẺ PHÁ ĐÁM XUẤT HIỆN

Chú Ơi, Nhẹ Một Chút

Chương 4: KẺ PHÁ ĐÁM XUẤT HIỆN

1,090 từ · ~6 phút đọc

Cơn sốt đi qua nhanh chóng nhờ sự chăm sóc tận tình của Phó Cận Thần, nhưng dư âm của đêm hôm đó thì vẫn còn mãi. Tô Diệp bắt đầu nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của "chú" mình – nó không còn chỉ là sự nghiêm nghị của một người giám hộ, mà bắt đầu thấp thoáng những tia nhìn nóng bỏng, sâu hoắm mỗi khi cô vô tình lướt qua anh.

Sáng thứ Hai, Phó Cận Thần đích thân lái xe đưa cô đến trường. Chiếc Rolls-Royce đen tuyền bóng loáng dừng lại trước cổng đại học, thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn tò mò.

"Chiều nay chú sẽ đến đón em sớm. Đừng đi đâu lung tung." Phó Cận Thần dặn dò, tay khẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi cho cô, một hành động tự nhiên nhưng đầy tính đánh dấu lãnh thổ.

Tô Diệp mỉm cười, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết: "Cháu biết rồi mà, chú Phó."

Nhưng kế hoạch đón đưa lãng mạn của Phó Cận Thần đã gặp phải một "biến số".

Buổi chiều, khi xe của anh vừa tấp vào cổng trường, đập vào mắt anh không phải là bóng dáng nhỏ bé quen thuộc đang đợi mình, mà là một khung cảnh khiến gương mặt Phó Cận Thần lập tức đanh lại.

Giữa sân trường đông đúc, Tô Diệp đang bị vây quanh bởi một nhóm sinh viên. Đứng trước mặt cô là Lâm Phong – một nam sinh khóa trên, nổi tiếng là "hot boy" sân cỏ, đang ôm một bó hoa hồng đỏ rực cùng một hộp quà thắt nơ tinh xảo.

"Tô Diệp, anh thích em từ lâu rồi. Làm bạn gái anh nhé?" giọng cậu thanh niên vang lên đầy tự tin, kèm theo đó là tiếng reo hò cổ vũ từ đám đông xung quanh.

Phó Cận Thần ngồi trong xe, đôi bàn tay đang đặt trên vô lăng siết chặt đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Anh nhìn thấy Tô Diệp bối rối, gương mặt đỏ ửng vì bất ngờ. Trong mắt người đàn ông 32 tuổi như anh, Lâm Phong chỉ là một "thằng nhóc" vắt mũi chưa sạch, nhưng sự trẻ trung, nhiệt huyết và công khai đó lại là thứ mà anh – với thân phận "người chú" – không thể nào có được.

Sự tự tin của một vị chủ tịch nắm trong tay vận mệnh của hàng ngàn người bỗng chốc lung lay. Anh cảm thấy một cơn ghen tuông vô danh bùng lên, nóng rực và cay đắng như vừa nốc một ly rượu mạnh nguyên chất.

Anh không xuống xe ngay, mà im lặng quan sát. Anh muốn thấy cô sẽ phản ứng thế nào.

Tô Diệp lúng túng xua tay: "Lâm Phong, cảm ơn anh, nhưng tôi..."

"Em không cần trả lời ngay đâu!" Lâm Phong tiến tới một bước, định nắm lấy tay cô. "Để anh đưa em về, chúng ta cùng đi ăn tối nhé?"

Đúng lúc bàn tay của cậu thanh niên kia vừa chạm vào cổ tay Tô Diệp, cửa chiếc Rolls-Royce bật mở. Tiếng đóng cửa khô khốc, vang dội như một tiếng súng nổ giữa không gian đang ồn ào.

Phó Cận Thần bước xuống. Anh không tháo cà vạt, không cởi áo vest, phong thái đạo mạo và quyền lực của một kẻ đứng đầu hào môn tỏa ra áp bức khiến đám đông sinh viên vô thức dạt sang hai bên. Đôi kính gọng vàng lấp loáng dưới ánh hoàng hôn, che giấu đôi mắt đang hừng hực lửa giận.

"Diệp Diệp, về nhà thôi." giọng anh không cao, nhưng lạnh thấu xương.

Tô Diệp như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng thoát khỏi vòng vây chạy đến bên cạnh anh: "Chú Phó!"

Lâm Phong ngơ ngác nhìn người đàn ông trưởng thành đầy khí chất trước mặt, lắp bắp: "Thưa... thưa chú, cháu là bạn của Diệp Diệp, cháu muốn..."

Phó Cận Thần liếc nhìn bó hoa hồng trên tay cậu trai trẻ, môi mỏng nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt. Anh vươn tay, kéo Tô Diệp sát vào lòng mình, bàn tay to lớn đặt lên vai cô như một lời khẳng định chủ quyền không thể chối cãi.

"Tôi là người giám hộ của cô ấy." Anh gằn từng chữ. "Và tôi không nhớ là mình đã cho phép em ấy hẹn hò với những người... chưa đủ chín chắn."

Nói rồi, anh không đợi đối phương phản ứng, lạnh lùng mở cửa xe đẩy Tô Diệp vào trong, sau đó lái xe phóng đi, để lại một đám đông ngơ ngác và một nam sinh đứng chôn chân với bó hoa hồng tội nghiệp.

Bầu không khí trong xe yên lặng đến đáng sợ. Phó Cận Thần lái xe với tốc độ cao hơn bình thường, gương mặt anh lạnh như tiền.

Tô Diệp nhìn trộm anh, lí nhí: "Chú Phó... chú ghen sao?"

Chiếc xe đột ngột phanh gấp bên lề đường vắng. Phó Cận Thần xoay người lại, ép sát cô vào ghế xe. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy sự hỗn loạn trong con ngươi anh.

"Ghen?" Anh cười gằn, hơi thở mang theo mùi thuốc lá bạc hà nam tính bao vây lấy cô. "Em nghĩ một người như tôi lại đi ghen với một thằng nhóc sinh viên sao?"

"Vậy sao chú lại giận?"

Phó Cận Thần nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhuận của cô, lòng bàn tay anh vuốt ve bên má cô, ngón cái miết nhẹ lên làn môi mềm mại. Sự chiếm hữu bấy lâu nay anh cố kìm nén giờ đây vỡ òa ra.

"Tôi không ghen. Tôi chỉ là không chịu nổi khi thấy bất kỳ bàn tay nào chạm vào thứ thuộc về mình."

Anh cúi đầu, nụ hôn nồng cháy và đầy tính trừng phạt rơi xuống môi cô trước khi cô kịp phản ứng. Nụ hôn này không còn sự thăm dò như những lần trước, mà là sự chiếm đoạt thực thụ. Anh càn quét khoang miệng cô, buộc cô phải tiếp nhận sự tức giận và khát khao của mình.

Trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng, tiếng hơi thở gấp gáp và nhịp tim đập loạn xạ hòa quyện vào nhau. Phó Cận Thần biết, quy tắc của anh đã chính thức vứt vào sọt rác. Anh là một "trâu già", và anh sẽ không để bất kỳ "ngọn cỏ" nào thoát khỏi tay mình, dù là một nhành hoa hồng từ kẻ khác.