MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Ơi, Nhẹ Một ChútChương 5: VẾT CẮN ĐÁNH DẤU

Chú Ơi, Nhẹ Một Chút

Chương 5: VẾT CẮN ĐÁNH DẤU

1,048 từ · ~6 phút đọc

Sau nụ hôn mang tính trừng phạt trên xe, bầu không khí giữa Phó Cận Thần và Tô Diệp rơi vào một trạng thái mập mờ đầy nguy hiểm. Có một thứ sức căng vô hình luôn chực chờ bùng nổ mỗi khi họ chạm mắt.

Cuối tuần đó, Phó Cận Thần có một buổi tiệc xã giao quan trọng kỷ niệm thành lập tập đoàn. Thay vì đi cùng thư ký như mọi khi, anh lại yêu cầu Tô Diệp chuẩn bị để đi cùng mình. Anh muốn đưa cô vào thế giới của mình, muốn giới thiệu cô với giới thượng lưu, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh muốn "khoe" đóa hoa nhỏ này để những gã đàn ông khác biết đường mà tránh xa.

Tô Diệp diện một chiếc váy lụa ôm sát màu rượu vang, bờ vai trần trắng nõn nà nổi bật giữa đám đông. Phó Cận Thần đứng bên cạnh, bộ vest đen quyền lực tạo nên một sự tương phản đầy quyến rũ. Cả buổi tiệc, tay anh không rời khỏi eo cô, siết nhẹ như một lời nhắc nhở ngầm về quyền sở hữu.

Nhưng Phó Cận Thần bận rộn với những cái bắt tay của các cổ đông, Tô Diệp cảm thấy ngột ngạt nên đã lánh ra một góc gần quầy bar. Cô nhìn thấy một ly nước màu hồng nhạt trông rất đẹp mắt, ngỡ là nước trái cây nên đã cầm lên uống cạn. Cô không biết rằng, đó là "Pink Lady" – một loại cocktail với nồng độ gin khá cao.

Chỉ mười phút sau, men rượu bắt đầu bốc lên. Đầu óc Tô Diệp trở nên quay cuồng, gương mặt trắng sứ nhuộm một tầng mây hồng say đắm.

"Chú Phó... cháu hơi chóng mặt..." Cô loạng choạng bước đến bên cạnh anh, vô thức nắm lấy vạt áo vest của anh để giữ thăng bằng.

Phó Cận Thần lập tức nhận ra sự bất thường. Anh ngửi thấy mùi rượu nồng nàn tỏa ra từ hơi thở của cô. Đôi mắt anh tối lại, nhanh chóng chào tạm biệt quan khách rồi bế ngang cô ra xe.

Trên đường về nhà, Tô Diệp hoàn toàn mất kiểm soát vì say. Cô không còn là cô gái nhỏ nhút nhát thường ngày nữa. Cô bò lên đùi anh, vòng tay ôm lấy cổ anh, dụi đầu vào hõm vai anh như một chú mèo nhỏ đang tìm hơi ấm.

"Diệp Diệp, ngồi yên." Phó Cận Thần thở hắt ra, giọng nói đã khàn đặc. Anh cố gắng đẩy cô ra, nhưng sức lực của một người đàn ông đang thèm khát chỉ khiến hành động ấy trở nên yếu ớt.

"Chú Phó ghét cháu... chú chỉ biết mắng cháu..." Tô Diệp lầm bầm, đôi môi nhỏ nhắn chu ra đầy ấm ức. Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào yết hầu đang chuyển động của anh, rồi không báo trước, cô cúi xuống cắn mạnh một cái vào hõm vai của anh qua lớp áo sơ mi.

"Ưm..." Phó Cận Thần rên khẽ một tiếng, cơn đau đi kèm với một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.

Nhưng dường như chưa thỏa mãn, Tô Diệp bắt đầu kéo mở chiếc cà vạt của anh ra. Trong cơn say, cô muốn tìm một chỗ để "xả giận". Cô vùi đầu vào cổ anh, dùng hàm răng nhỏ xinh nghiến nhẹ lên vùng da nhạy cảm ngay dưới xương hàm của anh.

Phó Cận Thần như bị điện giật. Sự chịu đựng của anh chính thức đứt gãy. Đôi bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy hông cô, xoay người ép cô xuống ghế sau của chiếc xe đang lao đi trong bóng đêm.

"Em tự tìm đường chết, đừng trách chú."

Anh không để cô cắn mình nữa, mà chủ động tấn công. Anh cúi xuống, không phải là nụ hôn, mà là một sự "đánh dấu" đầy chiếm hữu. Anh dùng răng và môi nghiến nhẹ lên vùng cổ trắng ngần của cô. Một vết đỏ thẫm dần hiện lên trên làn da tuyết trắng, rực rỡ và đầy khiêu khích như một đóa hồng trà vừa nở.

Tô Diệp run rẩy, tiếng rên rỉ nhỏ xíu phát ra từ cổ họng cô càng kích thích bản năng thú tính trong người đàn ông trưởng thành. Anh liếm nhẹ lên vết thương vừa tạo ra, cảm nhận được nhịp mạch đập loạn xạ của cô dưới môi mình.

"Dấu vết này... để cho tất cả mọi người biết, em là của ai."

Vết cắn ấy không chỉ là sự đau đớn nhất thời, mà là một lời tuyên thệ ngầm. Đêm đó, khi đưa cô về đến biệt thự, Phó Cận Thần đã không kiềm lòng được mà bế cô thẳng vào phòng mình. Anh đặt cô lên giường, nhìn vết đỏ trên cổ cô – tác phẩm do chính mình tạo ra – với một sự thỏa mãn điên cuồng.

Anh không "ăn" cô ngay lúc đó vì cô đang say, nhưng anh đã thức cả đêm để nhìn ngắm dấu vết ấy. Một người đàn ông cấm dục như anh, giờ đây lại cảm thấy khoái cảm tột độ khi thấy "đồ vật" của mình bị đánh dấu một cách dã man nhất.

Sáng hôm sau, khi Tô Diệp tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội, cô nhìn vào gương và thét lên nho nhỏ. Trên cổ cô là một vết đỏ tím đậm nét, không thể che giấu bằng kem che khuyết điểm thông thường. Và khi cô bước xuống lầu, cô thấy Phó Cận Thần đang thản nhiên ngồi uống cà phê, môi anh hơi nhếch lên khi nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ lố bịch mà cô đang cố tình dùng để che đậy "vết tích" của đêm qua.

"Chú... chú làm gì cổ cháu thế này?"

Phó Cận Thần đặt tách trà xuống, ánh mắt thâm trầm lướt qua chiếc khăn quàng của cô, giọng nói đầy ẩn ý: "Là em tự tìm đến chú trước. Diệp Diệp, dấu vết đó... phải mất một tuần mới lặn đấy."

Trận chiến giữa "Trâu già" và "Cỏ non" đã không còn là những quy tắc cứng nhắc nữa, mà đã chuyển sang một cuộc chơi của những dấu vết da thịt đầy ám muội.