Vết hickey trên cổ như một lời nhắc nhở nóng bỏng về sự chiếm hữu của Phó Cận Thần. Suốt một tuần, Tô Diệp phải dùng khăn quàng cổ hoặc áo cổ lọ để che đi dấu vết ám muội ấy. Nhưng thay vì sợ hãi, trong lòng cô lại nhen nhóm một cảm giác đắc thắng lạ lùng. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài cấm dục và nghiêm khắc kia, "chú Phó" của cô thực chất là một người đàn ông đang phát điên vì cô.
Một con cừu non khi biết mình được yêu chiều, nó sẽ không còn ngoan ngoãn đứng yên nữa. Tô Diệp bắt đầu học cách "phản công".
Sáng thứ Bảy, thay vì mặc bộ đồ thể thao kín đáo như mọi khi, Tô Diệp chọn một chiếc áo phông trắng dáng rộng theo mốt "giấu quần", để lộ đôi chân dài trắng nõn nà, nuột nà không tì vết. Cô cố tình không mang tất, bước chân trần xuống phòng khách, nơi Phó Cận Thần đang ngồi đọc báo tài chính bên cạnh tách cà phê nghi ngút khói.
"Chú Phó, cháu tìm không thấy điều khiển tivi."
Cô đi đến bên cạnh anh, không đứng cách xa một mét như quy tắc cũ mà cố tình nghiêng người sát lại gần. Mùi hương hoa nhài thanh khiết từ cơ thể cô một lần nữa tấn công khứu giác của anh. Từ góc độ của Phó Cận Thần, anh chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy xương quai xanh tinh tế và cả đôi chân dài đang đung đưa ngay sát cạnh mình.
Phó Cận Thần cứng người. Tờ báo trên tay anh khẽ run lên. Anh cố không nhìn xuống, nhưng giọng nói đã bắt đầu lạc đi: "Nó ở dưới gầm bàn. Em... đi mặc thêm quần áo vào. Nhà có máy lạnh."
"Cháu nóng mà." Tô Diệp giả vờ ngây thơ, cô cúi thấp người xuống để tìm điều khiển, cố tình để vạt áo rộng trễ xuống, lấp ló bờ vai mỏng manh.
Tiếng lật báo của Phó Cận Thần vang lên khô khốc. Anh buông tờ báo xuống, ánh mắt thâm trầm rơi trên bóng lưng của cô. Anh biết cô đang cố tình. Cô nhóc này đang dùng sự ngây thơ để hành hạ lý trí của anh.
"Tô Diệp." Anh gọi tên thật của cô, giọng trầm thấp đầy cảnh cáo.
"Dạ?" Cô quay lại, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vô tội. Cô tiến lại gần, ngồi xuống ngay trên tay vịn của chiếc ghế sofa anh đang ngồi. Một tay cô chống lên vai anh, tay kia nghịch ngợm luồn vào mái tóc được vuốt gel chỉn chu của người đàn ông.
"Chú Phó, sao chú không nhìn cháu? Hay là... vết cắn hôm nọ làm chú ngại?"
Phó Cận Thần ngay lập tức buông tách cà phê, bàn tay to lớn vươn ra siết chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái. Tô Diệp mất đà, ngã nhào vào lòng anh. Lần này, cô không vùng vẫy. Cô thuận thế vòng tay qua cổ anh, ngồi gọn trên đùi người đàn ông quyền lực nhất thành phố S.
"Em đang đùa với lửa đấy, có biết không?" Phó Cận Thần gằn giọng, đôi mắt đằng sau lớp kính gọng vàng đã đỏ ngầu vì kiềm chế.
Tô Diệp không sợ, cô dùng ngón tay thon dài lướt nhẹ từ yết hầu của anh lên đến môi, rồi dừng lại ở gọng kính. Cô khẽ tháo chiếc kính của anh ra, để lộ đôi mắt phượng đầy dục vọng đang nhìn cô chằm chằm.
"Lửa của chú... có thiêu cháy được cháu không?" Cô thì thầm, hơi thở thơm mát phả lên mặt anh.
Sự tự chủ của một người đàn ông 32 tuổi sụp đổ hoàn toàn trước sự khiêu khích trắng trợn của cô gái 20 tuổi. Phó Cận Thần không nhịn nữa. Anh xoay người, ép cô xuống mặt sofa da mềm mại. Hai tay anh khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, cả cơ thể to lớn như ngọn núi vững chãi đè nặng lên người cô.
"Em nghĩ tôi không dám làm gì em sao?" Anh gầm nhẹ, vùi đầu vào cổ cô, hít lấy hít để mùi hương gây nghiện kia. "Tôi đã nhẫn nhịn để em trưởng thành, nhưng em lại muốn rút ngắn khoảng thời gian đó, hửm?"
Bàn tay anh luồn xuống dưới vạt áo phông của cô, chạm vào làn da mịn màng ở eo, rồi trượt dần lên phía trên. Sự đụng chạm da thịt trực tiếp khiến cả hai đều run rẩy. Tô Diệp lúc này mới thấy sợ một chút, nhưng sự kích thích của việc trêu chọc một người đàn ông quyền quý khiến cô không muốn dừng lại.
"Chú Phó... chú nói sẽ bảo vệ cháu cơ mà..." Cô thở dốc, giọng nói mang theo chút nũng nịu.
"Tôi đang bảo vệ em khỏi những gã đàn ông khác, nhưng tôi không hứa sẽ bảo vệ em khỏi... chính mình."
Phó Cận Thần hôn mạnh lên môi cô, một nụ hôn mang đậm hơi thở chiếm đoạt. Anh muốn cô biết rằng, sự trêu chọc này có cái giá rất đắt. Đôi môi anh di chuyển xuống xương quai xanh, rồi lại dừng lại ở vị trí vết cắn cũ, như muốn khảm sâu hình bóng mình vào cơ thể cô.
Chưa bao giờ Phó Cận Thần cảm thấy mình thất bại như lúc này. Anh, một kẻ luôn làm chủ mọi cuộc chơi, giờ đây lại bị một "con cừu non" xoay vần đến mức lạc lối. Anh nhận ra tầm ảnh hưởng của cô đối với mình đã vượt xa sự thương hại hay trách nhiệm. Cô là liều thuốc độc, nhưng cũng là liều thuốc an thần duy nhất của cuộc đời anh.
"Từ giờ trở đi, đừng mong tôi sẽ đóng vai một người chú tốt bụng nữa."
Anh buông cô ra, đứng dậy chỉnh lại áo sơ mi, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn vương đầy tơ máu. Anh bỏ lên lầu, để lại Tô Diệp nằm trên sofa với trái tim đập loạn nhịp. Cô đã thắng trong việc trêu chọc anh, nhưng cô cũng nhận ra mình vừa mở ra chiếc hộp Pandora đầy nguy hiểm. Người đàn ông đó... một khi đã rũ bỏ lớp vỏ cấm dục, sẽ đáng sợ đến mức nào?