MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Ơi, Nhẹ Một ChútChương 7: BỮA TIỆC HÀO MÔN

Chú Ơi, Nhẹ Một Chút

Chương 7: BỮA TIỆC HÀO MÔN

1,103 từ · ~6 phút đọc

Bữa tiệc tối của giới thượng lưu tại khách sạn Royal không khác gì một chiến trường không khói súng. Giữa những bộ váy dạ hội lộng lẫy và những nụ cười xã giao giả tạo, Tô Diệp cảm thấy mình như một con cá nhỏ lạc vào biển cả đầy cá mập.

Phó Cận Thần bận rộn tiếp đón các đối tác quan trọng ở sảnh chính. Trước khi rời đi, anh đã cẩn thận dặn dò: "Đợi chú ở khu vực nghỉ, đừng đi đâu xa. Có chuyện gì phải gọi chú ngay."

Nhưng rắc rối thường tự tìm đến dù bạn không mời. Tô Diệp vừa cầm một ly nước cam ngồi xuống góc khuất thì một nhóm tiểu thư trong những bộ váy hiệu đắt tiền tiến lại. Dẫn đầu là Lâm Nhã - con gái của một đối tác chiến lược của Phó gia, người luôn tự coi mình là vị hôn thê tương lai hoàn hảo nhất cho Phó Cận Thần.

"Ồ, đây chẳng phải là 'đứa trẻ' mà anh Cận Thần nhận nuôi sao?" Lâm Nhã khinh khỉnh liếc nhìn bộ váy trắng đơn giản nhưng tinh tế của Tô Diệp. "Nghe nói em chỉ là con gái của một người bạn cũ đã khuất của anh trai anh ấy? Đúng là một kẻ húp cháo đá bát, bám lấy Phó gia không buông nhỉ?"

Những tiếng cười rộ lên xung quanh. Một cô gái khác bồi thêm: "Nhìn cái khăn quàng cổ lố bịch giữa mùa hè kia kìa, chắc là để che đi mấy vết sẹo nghèo hèn chăng? Ở đây là nơi của những người có đẳng cấp, không phải trại trẻ mồ côi đâu."

Tô Diệp siết chặt ly nước, đôi mắt bắt đầu ầng ậc nước nhưng cô cố ngăn không cho chúng rơi xuống. "Tôi đi cùng chú Phó, tôi không phải kẻ bám đuôi."

"Chú Phó?" Lâm Nhã tiến tới, đột ngột giật lấy chiếc khăn voan trên cổ Tô Diệp. "Để xem dưới lớp vải này giấu cái gì mà..."

Câu nói của Lâm Nhã nghẹn lại trong cổ họng. Dưới ánh đèn chùm rực rỡ, vết đỏ thẫm ám muội trên cổ Tô Diệp hiện ra rõ mồn một. Nó không giống một vết thương, mà giống một dấu ấn của sự chiếm hữu điên cuồng hơn.

"Cái này... mày... đồ con gái lăng loàn! Mày dám dùng thân xác để quyến rũ anh Cận Thần?" Lâm Nhã phát điên vì ghen tị, cô ta giơ tay định giáng một cái tát xuống gương mặt xinh đẹp kia.

"Dừng tay."

Một giọng nói trầm lạnh, mang theo uy áp vạn quân vang lên từ phía sau. Không gian xung quanh lập tức rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Phó Cận Thần xuất hiện. Anh không vội vàng, từng bước chân nện trên thảm đỏ đều mang theo sự áp bức khiến người ta nghẹt thở. Anh không mặc áo khoác vest, chỉ có chiếc sơ mi đen ôm sát cơ thể cường tráng, đôi mắt đằng sau lớp kính gọng vàng bây giờ lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng.

Tô Diệp nhìn thấy anh, nỗi uất ức kìm nén bấy lâu vỡ òa. Cô không màng đến lễ nghi, chạy đến núp sau lưng anh, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy gấu áo sơ mi của anh.

Phó Cận Thần vòng tay ra sau, kéo cô lên phía trước, ôm trọn cô vào lòng mình trước bàn dân thiên hạ. Ánh mắt anh quét qua nhóm tiểu thư, dừng lại ở Lâm Nhã - người đang đứng chôn chân vì sợ hãi.

"Lâm tiểu thư, cô định làm gì người phụ nữ của tôi?"

Hai chữ "người phụ nữ" nổ vang như một cơn địa chấn. Không phải "cháu gái", không phải "người được giám hộ", mà là người phụ nữ của anh.

"Anh... anh Cận Thần, cô ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi..." Lâm Nhã lắp bắp, gương mặt cắt không còn giọt máu.

"Mồ côi hay không, không đến lượt cô phán xét." Phó Cận Thần tiến tới một bước, che chắn hoàn toàn cho Tô Diệp. "Tôi nuôi em ấy là để em ấy làm chủ Phó gia, chứ không phải để cho những kẻ không có giáo dục như các cô làm nhục."

Anh cúi xuống, nhặt chiếc khăn voan rơi dưới đất lên, thản nhiên quàng lại vào cổ cho Tô Diệp. Hành động dịu dàng một cách lạ thường của anh khiến ai nấy đều kinh hãi. Anh còn cố tình miết nhẹ lên vết đỏ trên cổ cô, như muốn tất cả mọi người nhìn rõ: Đúng, chính tôi là người đã làm đấy.

"Trợ lý Kim." Phó Cận Thần lạnh lùng gọi.

"Có tôi, thưa Phó tổng."

"Thông báo cho Lâm gia, mọi dự án hợp tác với Phó thị sẽ dừng lại từ hôm nay. Tôi không có thói quen làm việc với những gia đình không biết dạy dỗ con cái."

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên như sóng triều. Chỉ vì một cô gái vô danh, Phó Cận Thần sẵn sàng hủy bỏ hợp đồng hàng trăm tỷ đồng. Đây không còn là sự bảo bọc thông thường, đây là sự sủng ái đến mức mù quáng.

Lâm Nhã quỵ xuống sàn, nhưng Phó Cận Thần chẳng thèm liếc mắt lấy một lần. Anh xoay người, bế ngang Tô Diệp lên trước sự kinh ngạc của hàng trăm khách mời.

"Chú Phó... mọi người đang nhìn..." Tô Diệp ngượng ngùng vùi mặt vào ngực anh.

"Mặc kệ họ." Anh gằn giọng, hơi thở nóng rực phả lên trán cô. "Em có biết vì sao chú lại giận không? Vì em đã để người khác chạm vào mình trước khi chú kịp đến."

Phó Cận Thần sải bước rời khỏi bữa tiệc. Anh đưa cô thẳng ra chiếc xe đang đợi sẵn. Vừa vào trong không gian riêng tư của xe, anh đã ép cô vào góc ghế, đôi mắt đỏ ngầu vì cơn ghen và sự chiếm hữu bị kích thích đến tột độ.

"Em nhìn thấy chưa? Thế giới này rất đáng sợ. Chỉ có ở bên cạnh chú, em mới được an toàn."

Nói rồi, anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy đầy chiếm hữu rơi xuống. Lần này, nụ hôn không còn mang tính trừng phạt, mà là sự an ủi pha lẫn dục vọng cuồng nhiệt. Phó Cận Thần nhận ra, anh không thể để cô rời xa tầm mắt mình dù chỉ một giây. Anh sẽ dùng quyền lực, tiền bạc và cả cơ thể này để xây dựng một cái lồng vàng lộng lẫy nhất, giam giữ đóa hoa trà này mãi mãi.