Trở về từ bữa tiệc hào môn, không khí trong biệt thự họ Phó không hề dịu đi mà trái lại, nó đặc quánh một sự nguy hiểm thầm lặng. Phó Cận Thần không nói một lời nào suốt quãng đường đi, bàn tay anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch.
Tô Diệp ngồi bên cạnh, tim đập thình thịch. Cô biết "vị thần" của mình đang giận, và cơn giận của một người đàn ông trưởng thành, thâm trầm như anh luôn đáng sợ hơn bất kỳ sự bùng nổ nào.
Vừa bước vào phòng ngủ, Phó Cận Thần đã khóa trái cửa lại. Tiếng cạch của chốt khóa vang lên như một lời tuyên án. Anh lững thặng tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt lên bàn, sau đó là đôi kính gọng vàng. Không có lớp kính che chắn, đôi mắt anh đỏ ngầu, xoáy sâu vào Tô Diệp như một con thú săn mồi đã nhịn đói quá lâu.
"Chú Phó... chú sao vậy?" Tô Diệp lùi lại, lưng chạm vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo.
Phó Cận Thần không trả lời. Anh chậm rãi nới lỏng chiếc cà vạt lụa màu đen trên cổ mình. Từng động tác của anh đều toát lên một vẻ nam tính bức người. Anh tiến lại gần, bóng đen cao lớn bao trùm lấy cô gái nhỏ.
"Diệp Diệp, chú đã nói gì với em trước khi vào tiệc?" Giọng anh thấp và khàn, như tiếng sấm rền từ đằng xa.
"Chú nói... bảo cháu đừng đi đâu xa."
"Vậy mà em lại để bọn họ dồn em vào góc, để bọn họ sỉ nhục em, thậm chí là định chạm vào người em?" Phó Cận Thần chống một tay lên cửa, áp sát gương mặt mình vào sát tai cô. "Nếu chú không đến kịp, có phải em định để cái tát đó rơi xuống mặt mình không?"
"Cháu... cháu không muốn gây rắc rối cho chú." Tô Diệp lí nhí, hai tay siết chặt vạt váy.
"Rắc rối?" Phó Cận Thần cười gằn, một nụ cười không có chút ấm áp. "Em là rắc rối lớn nhất đời chú rồi. Và bây giờ, chú phải dạy em cách để không bao giờ để mình rơi vào tình cảnh đó nữa. Phải dạy em thế nào là 'ngoan ngoãn'."
Nói rồi, anh đột ngột nắm lấy hai cổ tay cô, kéo ngược lên đỉnh đầu. Trước khi Tô Diệp kịp kêu lên, chiếc cà vạt lụa dài đã được anh quấn nhiều vòng quanh cổ tay cô, buộc chặt họ vào tay nắm cửa phía sau.
"Chú! Chú làm gì vậy? Buông cháu ra!" Tô Diệp hoảng hốt, đôi chân trắng ngần vùng vẫy nhưng chỉ càng làm lớp váy lụa xộc xệch.
Phó Cận Thần không buông. Anh dùng một tay giữ lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Đây là cái giá của việc không nghe lời. Chú sẽ trói em ở đây, để em hiểu rằng ngoài vòng tay của chú, thế giới ngoài kia chỉ muốn xé xác em ra thôi."
Chiếc cà vạt lụa mềm mại nhưng vô cùng chắc chắn. Nó không làm cô đau, nhưng sự trói buộc ấy mang lại một cảm giác nhục nhã pha lẫn kích thích khó tả. Tô Diệp cảm thấy hơi thở mình trở nên gấp gáp, lồng ngực phập phồng chạm sát vào ngực áo sơ mi của anh.
Phó Cận Thần nhìn xuống đôi môi đang run rẩy của cô, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh bắt đầu dùng những ngón tay thô ráp lướt nhẹ trên làn da cổ, ngay vị trí vết cắn cũ vẫn còn chưa tan hết.
"Em nhìn xem, dấu vết này vẫn còn ở đây, vậy mà em vẫn dám bướng bỉnh?"
Anh cúi xuống, hôn lên hõm vai cô, răng anh nghiến nhẹ lên vùng da nhạy cảm khiến Tô Diệp rên rỉ một tiếng đầy đê mê. Cánh tay bị trói trên cao khiến cô không thể chống cự, chỉ có thể uốn cong người đón nhận sự chiếm hữu của anh.
"Chú... đừng... cháu biết lỗi rồi..." cô khóc nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tay anh.
Thấy cô khóc, trái tim Phó Cận Thần khẽ thắt lại, nhưng dục vọng chiếm hữu lại trào dâng mạnh mẽ hơn. Anh không tháo chiếc cà vạt ra, mà lại cúi xuống, hôn đi những giọt nước mắt trên má cô, rồi di chuyển xuống đôi môi hồng nhuận, mút mát như muốn rút cạn dưỡng khí của cô.
"Ngoan, khóc cũng không được. Em phải nhớ kỹ cảm giác này."
Bàn tay anh luồn vào bên hông cô, ve vuốt những đường cong thanh xuân. Sự đụng chạm ấy nóng rực như lửa bỏng, khiến Tô Diệp hoàn toàn đánh mất phương hướng. Trong bóng tối của phòng ngủ, tiếng hơi thở của họ hòa quyện vào nhau, tiếng cà vạt lụa cọ xát vào tay nắm cửa tạo nên những âm thanh ám muội nhất.
Phó Cận Thần buông đôi môi cô ra, hơi thở hổn hển: "Từ nay về sau, em đi đâu, gặp ai, mặc cái gì, đều phải có sự đồng ý của chú. Nếu còn để kẻ khác chạm vào, chú sẽ không chỉ dùng cà vạt để trói em đâu. Em hiểu chưa?"
Tô Diệp hoàn toàn kiệt sức, cô gật đầu trong vô thức, mái tóc rối bời xõa trên vai. Phó Cận Thần lúc này mới dịu lại, anh thong thả cởi bỏ nút thắt cà vạt cho cô. Ngay khi đôi tay được tự do, cô ngã quỵ vào lòng anh.
Anh bế thốc cô lên, đặt lên chiếc giường rộng lớn. Anh không "ăn" cô ngay, vì anh muốn sự phục tùng của cô phải đi từ trong tâm khảm. Anh nằm xuống bên cạnh, ôm chặt cô vào lòng, thì thầm vào tai cô một câu nói khiến cô cả đời không quên:
"Diệp Diệp, chú thà trói em lại bên mình cả đời, còn hơn để em tự do đi vào vòng tay kẻ khác. Em chỉ có thể là của mình chú."
Đêm đó, chiếc cà vạt lụa đen vẫn nằm vương vãi trên sàn nhà, như một minh chứng cho sự chiếm hữu điên cuồng của Phó Cận Thần. Cừu non đã chính thức bị sập bẫy, và người thợ săn già sẽ không bao giờ buông tha cho con mồi ngọt ngào nhất của mình.