MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Ơi, Nhẹ Một ChútChương 9: RANH GIỚI MONG MANH

Chú Ơi, Nhẹ Một Chút

Chương 9: RANH GIỚI MONG MANH

1,075 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm "trói buộc" bằng chiếc cà vạt lụa, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy biệt thự họ Phó. Nó không còn là sự căng thẳng thù địch, mà là một thứ xúc cảm đặc quánh, nóng bỏng và đầy ám muội. Tô Diệp không còn nổi loạn, cô trở nên im lặng hơn, nhưng ánh mắt cô nhìn Phó Cận Thần đã mang theo một sự e thẹn và khao khát không thể giấu giếm.

Về phía Phó Cận Thần, anh bắt đầu buông lỏng sự kiểm soát bề ngoài nhưng lại thắt chặt sự chiếm hữu bên trong. Anh không còn cấm cô lại gần, trái lại, anh dường như đang tận hưởng việc để cô xâm nhập vào không gian riêng tư của mình.

Tối thứ Sáu, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố. Phó Cận Thần không làm việc ở thư phòng như mọi khi mà ngồi ở phòng khách rộng lớn, trên tay là một ly rượu Whisky màu hổ phách. Tô Diệp tắm xong, mặc chiếc váy ngủ lụa màu xanh nhạt, mái tóc còn hơi ẩm vắt qua một bên vai, cô nhẹ nhàng ngồi xuống thảm lông ngay dưới chân anh.

"Chú Phó, cháu xem phim cùng chú nhé?"

Phó Cận Thần nhìn xuống đỉnh đầu của cô gái nhỏ. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy cái cổ trắng ngần và bờ vai gầy mỏng manh. Anh không từ chối, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.

Bộ phim trên tivi là một bản tình ca cổ điển, âm nhạc du dương và những thước phim lãng mạn khiến không gian trở nên tình tứ hơn bao giờ hết. Đến một phân cảnh hai nhân vật chính trao nhau nụ hôn nồng cháy dưới mưa, hơi thở của cả hai người trong phòng khách bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Tô Diệp vô thức tựa đầu vào đầu gối của Phó Cận Thần. Lòng bàn tay to lớn của anh đang đặt trên thành ghế sofa khẽ cử động, rồi như bị một lực hút không thể cưỡng lại, anh đưa tay xuống, luồn những ngón tay vào làn tóc mềm mại của cô.

Cử chỉ này vốn dĩ là sự xoa đầu của một người lớn dành cho trẻ nhỏ, nhưng lúc này, nó lại mang theo một nhịp điệu hoàn toàn khác. Ngón tay anh khẽ lướt qua vành tai cô, rồi mơn trớn vùng da sau gáy.

"Diệp Diệp..." anh gọi khẽ, giọng nói trầm thấp hòa lẫn với tiếng mưa rơi bên ngoài.

"Dạ?" cô ngước mắt lên nhìn anh.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà, và đôi môi hồng tự nhiên hơi hé mở. Phó Cận Thần cảm thấy lý trí của mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến mức sắp đứt. Anh buông ly rượu xuống bàn, cúi người xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet.

Bàn tay anh dời từ tóc xuống, nâng cằm cô lên. Ngón cái của anh chậm rãi miết nhẹ lên làn môi dưới của cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp đến điên người.

"Em có biết chú đang nghĩ gì không?"

Tô Diệp run rẩy, cô không tránh né mà trái lại còn khẽ nhắm mắt lại, đôi lông mi dài rung động liên hồi. "Cháu không biết..."

"Chú đang nghĩ... chú nên tiếp tục làm một người chú tốt bụng, hay là nên xé bỏ lớp mặt nạ này để làm những chuyện mà một người đàn ông muốn làm với người phụ nữ của mình."

Hơi thở của anh mang theo mùi rượu Whisky nồng nàn và mùi thuốc lá bạc hà, nó bao vây lấy cô, khiến cô cảm thấy say dù không uống một giọt rượu nào. Phó Cận Thần không hôn cô ngay, anh bắt đầu dùng những nụ hôn vụn vặt lướt dọc theo xương hàm của cô, rồi dừng lại ở hõm cổ.

Cử chỉ này vượt xa mức độ chú cháu. Đó là sự mơn trớn, là sự thăm dò, và là sự mời gọi của một con thú săn mồi đối với con mồi đã hoàn toàn phục tùng. Bàn tay còn lại của anh không tự chủ được mà trượt xuống dọc theo sống lưng cô, kéo cô sát hơn vào người mình.

Tô Diệp khẽ rên rỉ, hai tay cô bám chặt lấy cánh tay săn chắc của anh. Ranh giới mong manh cuối cùng chính là sự im lặng đồng thuận này. Anh bế cô lên, để cô ngồi trên đùi mình, mặt đối mặt. Trong tư thế đầy ám muội này, Tô Diệp có thể cảm nhận rõ ràng sự biến đổi cơ thể của người đàn ông phía dưới mình. Sự cứng rắn và nóng rực ấy khiến cô vừa sợ hãi vừa có một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.

Phó Cận Thần tháo chiếc cà vạt đang thắt lỏng lẻo trên cổ mình quẳng sang một bên, anh vùi đầu vào ngực cô, hít một hơi thật sâu.

"Diệp Diệp, em là thuốc độc của chú."

Anh bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình bằng một tay, tay kia vẫn giữ chặt eo cô không rời. Những cử chỉ thân mật lúc này đã không còn điểm dừng. Anh hôn lên bờ vai cô, để lại những dấu vết mới đè lên những dấu vết cũ. Mỗi lần anh chạm vào, Tô Diệp lại cảm thấy như có một luồng điện chạy qua cơ thể.

Đêm nay, bộ phim trên tivi vẫn chiếu, nhưng không ai còn tâm trí để xem nữa. Trong căn phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại tiếng vải vóc cọ xát, tiếng hơi thở dồn dập và những lời thì thầm đầy dục vọng của Phó Cận Thần.

Ranh giới đã bị xóa nhòa. Phó Cận Thần không còn là người giám hộ, và Tô Diệp cũng không còn là đứa trẻ mồ côi cần được bảo bọc. Họ chỉ là một người đàn ông và một người phụ nữ đang khao khát chiếm hữu lẫn nhau đến tận cùng xương tủy. Chỉ cần một bước nữa thôi, sự bùng nổ mà độc giả mong chờ nhất sẽ diễn ra.

Phó Cận Thần bế cô đứng dậy, hướng về phía phòng ngủ chính của anh – nơi vốn là vùng cấm địa bấy lâu nay.

"Đêm nay, chú sẽ không để em đi nữa."