MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Ơi, Nhẹ Một ChútChương 10: BÙNG NỔ

Chú Ơi, Nhẹ Một Chút

Chương 10: BÙNG NỔ

910 từ · ~5 phút đọc

Đêm nay là sinh nhật tròn 20 tuổi của Tô Diệp. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, nhưng trong căn phòng ngủ chính của Phó Cận Thần, không gian dường như ngưng đọng lại trong một thứ áp suất nóng rực.

Phó Cận Thần đã chuẩn bị một bữa tối nhỏ chỉ có hai người, nhưng men rượu vang đỏ không khiến họ say bằng ánh mắt của đối phương. Ranh giới đạo đức cuối cùng – con số 20 tuổi – chính là chiếc chìa khóa duy nhất kìm hãm con thú dữ trong lòng người đàn ông 32 tuổi bấy lâu nay. Và giờ đây, chiếc chìa khóa đó đã xoay.

"Chú Phó... cháu đã lớn rồi phải không?"

Tô Diệp đứng bên cạnh giường, chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh trượt xuống vai, chỉ còn được giữ lại bởi một chút lực cản mong manh. Cô nhìn anh bằng đôi mắt chứa đựng sự dâng hiến tuyệt đối.

Phó Cận Thần không trả lời bằng lời nói. Anh bước tới, bàn tay to lớn bao lấy gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn sâu chưa từng có. Nụ hôn mang hương vị của rượu vang, của sự khát khao tích tụ qua hàng trăm ngày đêm kiềm chế. Anh không còn dịu dàng, mỗi cái mút mát đều mang theo sự xâm chiếm mạnh mẽ, như muốn nuốt chửng linh hồn của cô gái nhỏ vào trong lồng ngực mình.

Rắc.

Tiếng chiếc váy lụa rơi xuống sàn nhà vang lên thật khẽ khàng nhưng lại chói tai giữa sự im lặng. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cơ thể của Tô Diệp hiện ra như một kiệt tác bằng ngọc thạch, trắng ngần và hoàn mỹ. Phó Cận Thần cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. Sự cấm dục suốt mười mấy năm qua sụp đổ tan tành.

Anh bế cô lên chiếc giường rộng lớn, cơ thể cường tráng của anh lập tức phủ lấy cô. Sự đối lập giữa làn da màu đồng mạnh mẽ của người đàn ông trưởng thành và sự mềm mại, trắng nõn của thiếu nữ tạo nên một hình ảnh đầy kích thích.

"Diệp Diệp, đây là con đường không có lối thoát. Em có hối hận không?" Giọng anh khàn đặc, đầy dục vọng.

Tô Diệp vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống sát hơn, hơi thở dồn dập: "Cháu muốn là của chú... mãi mãi."

Câu nói đó chính là mồi lửa cuối cùng. Phó Cận Thần cúi xuống, môi anh bắt đầu một hành trình khám phá đầy mê đắm. Từ đôi môi, xuống hõm cổ, rồi dừng lại thật lâu ở đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi lẫn mong chờ. Anh dùng răng nghiến nhẹ, để lại những dấu ấn đỏ tươi – dấu ấn của riêng Phó Cận Thần.

Khi bàn tay anh di chuyển xuống dưới, chạm vào vùng cấm địa nhạy cảm nhất, Tô Diệp khẽ cong người, tiếng rên rỉ nhỏ xíu phát ra từ kẽ răng. Sự vụng về và run rẩy của cô càng khiến bản năng chinh phục của anh bùng cháy. Anh kiên nhẫn trêu chọc, dẫn dắt cô vào một mê cung của khoái cảm mà cô chưa từng biết tới.

"Gọi anh... không được gọi chú." Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực làm cô run rẩy.

"Anh... Cận Thần..."

Ngay khi cái tên ấy thốt ra, Phó Cận Thần không thể nhịn thêm được nữa. Anh tách đôi chân thon dài của cô ra, chiếm lấy cô bằng một cú thúc mãnh liệt. Một cơn đau xé rách ập đến khiến Tô Diệp bật khóc, móng tay cô bấu chặt vào vai anh, để lại những vết cào rướm máu.

Phó Cận Thần dừng lại, anh hôn lên những giọt nước mắt trên khóe mắt cô, lòng đau thắt nhưng dục vọng lại thăng hoa đến cực điểm. "Ngoan, chịu đựng một chút... Anh ở đây."

Anh bắt đầu di chuyển, từ chậm rãi đến dồn dập. Mỗi lần va chạm đều như một đợt sóng thần nhấn chìm cả hai vào đại dương của dục vọng. Sự mạnh mẽ, kinh nghiệm của một người đàn ông trưởng thành khiến Tô Diệp hoàn toàn chới với. Cô chỉ có thể bám víu lấy anh như chiếc phao duy nhất, tiếng rên rỉ của cô hòa cùng tiếng thở dốc của anh tạo nên bản giao hưởng ám muội nhất của đêm sinh nhật.

Trong không gian tràn ngập mùi hương của tình ái, Phó Cận Thần nhìn xuống cô gái đang run rẩy dưới thân mình, đôi mắt anh tràn đầy sự chiếm hữu cuồng điên. Đêm nay, anh không chỉ chiếm lấy cơ thể cô, mà anh đã chính thức đóng dấu chủ quyền lên cuộc đời cô.

Sự bùng nổ đạt đến đỉnh điểm khi cả hai cùng thăng hoa trong một cảm giác tê dại kéo dài. Phó Cận Thần ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào cổ cô, tận hưởng dư vị của sự chiếm giữ hoàn toàn.

Rào cản đạo đức đã sụp đổ. Từ đêm nay, họ không còn là chú cháu. Anh là đàn ông của cô, và cô là người phụ nữ duy nhất mà anh cho phép bước vào thế giới cô độc của mình.

"Chúc mừng sinh nhật, vợ nhỏ của anh."

Phó Cận Thần thì thầm, nụ hôn cuối cùng đặt lên trán cô đầy sự sủng ái và thề nguyện.