Ánh nắng buổi sớm xuyên qua khe hở của rèm cửa đại sảnh, nhảy mót trên tấm thảm lông cừu rối bời. Trong căn phòng ngủ chính vốn luôn mang tông màu lạnh lẽo, giờ đây lại vương vấn một mùi hương nồng đượm của tình ái và mùi hương hoa trà thanh khiết của thiếu nữ.
Tô Diệp cử động mi mắt, cơn đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô khẽ rên rỉ. Ký ức về đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm: sự mãnh liệt của Phó Cận Thần, những lời thì thầm khàn đục, và cả cái cách anh chiếm lấy cô không sót một phân hào. Cô xấu hổ vùi mặt vào gối, nhưng ngay lập tức cảm nhận được một vòng tay rắn chắc siết nhẹ lấy eo mình.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự lười biếng đặc trưng của buổi sáng vang lên bên tai. Phó Cận Thần đã thức từ lâu, nhưng anh không rời giường mà chỉ nằm đó, chống tay nhìn ngắm "vợ nhỏ" của mình trong giấc ngủ. Không có kính gọng vàng, đôi mắt anh tràn đầy nhu tình và sự thỏa mãn của một người đàn ông vừa có được báu vật quý giá nhất.
Tô Diệp không dám nhìn anh, lí nhí: "Anh... anh không đi làm sao?"
Phó Cận Thần bật cười thấp, nụ hôn nhẹ rơi trên bả vai trắng ngần của cô, nơi vẫn còn vương những vết đỏ ám muội do anh để lại. "Vợ chưa dậy, chồng nào dám đi làm?"
Anh bế thốc cô lên, mặc cho cô hốt hoảng bám chặt lấy cổ anh. Sự trần trụi khiến Tô Diệp đỏ mặt tía tai, nhưng Phó Cận Thần lại vô cùng thản nhiên. Anh đưa cô vào phòng tắm, nơi làn nước ấm đã được xả sẵn trong bồn sứ trắng, điểm xuyết những cánh hoa hồng nhạt.
"Để cháu tự làm..."
"Cháu cái gì? Đổi cách xưng hô đi." Phó Cận Thần đặt cô vào bồn nước, bàn tay to lớn cầm lấy bông tắm, nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân đang run rẩy của cô. "Đêm qua là ai đã khóc lóc gọi anh, hửm?"
Tô Diệp mím môi, mặt nóng như thiêu, đành im lặng đón nhận sự phục vụ của anh. Vị chủ tịch cao ngạo thường ngày, giờ đây lại quỳ một gối bên cạnh bồn tắm, kiên nhẫn lau rửa cho cô như chăm sóc một viên pha lê dễ vỡ. Ánh mắt anh thỉnh thoảng lướt qua những dấu vết trên cơ thể cô, đáy mắt lại hiện lên sự chiếm hữu đắc ý.
Sau khi tắm xong, anh quấn cô trong một chiếc khăn lông dày dạn, bế cô trở lại giường. Thay vì mặc cho cô những chiếc váy ngủ mỏng manh, anh lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng của chính mình.
"Mặc cái này của anh."
Tô Diệp ngoan ngoãn để anh mặc áo cho mình. Chiếc áo sơ mi rộng thùng thình che đến đùi cô, tay áo dài quá đầu ngón tay, khiến cô trông càng nhỏ bé và đáng yêu trong vòng tay anh. Phó Cận Thần tự tay cài từng chiếc cúc áo, cho đến chiếc cúc cuối cùng ở cổ, anh mới cúi xuống hôn lên chóp mũi cô.
"Ngoan ở đây, anh đi lấy bữa sáng."
Một lúc sau, một chiếc khay bạc với cháo bào ngư nóng hổi, sữa ấm và những lát trái cây tươi được mang tận giường. Phó Cận Thần không cho cô động tay, anh múc từng thìa, thổi nguội rồi đút cho cô.
"Sáng nay anh đã hủy hết các cuộc họp rồi. Anh sẽ ở nhà với em."
Tô Diệp ăn được vài thìa, ngước mắt nhìn anh: "Anh Cận Thần... anh không thấy mình sủng cháu quá mức sao? Nhỡ cháu hư thì sao?"
Phó Cận Thần đặt bát xuống, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bằng cả hai tay, ngón cái miết nhẹ trên môi cô đầy yêu chiều: "Hư thì anh chịu. Cả đời này anh chỉ có một mục đích duy nhất là nuôi hư em, để không một gã đàn ông nào trên đời này chịu nổi em, ngoại trừ anh."
Sự chăm sóc của một người đàn ông trưởng thành không chỉ là tiền bạc hay những lời có cánh, mà chính là sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và sẵn sàng hạ mình để làm những việc nhỏ nhặt nhất vì người mình yêu. Tô Diệp tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn của anh, cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Ánh nắng ban mai rực rỡ ngoài kia không ấm áp bằng vòng tay của người đàn ông này. Mối quan hệ của họ đã chính thức bước sang một chương mới: không còn là người giám hộ và người được giám hộ, mà là hai tâm hồn gắn kết bằng tình yêu và dục vọng không thể tách rời.
"Ngủ thêm chút nữa đi, anh ở đây canh cho em."
Anh kéo chăn đắp cho cô, rồi leo lên giường, ôm cô vào lòng. Trong không gian yên tĩnh của buổi sáng, sự chăm sóc thầm lặng và dịu dàng của "trâu già" chính là liều thuốc gây nghiện mạnh nhất khiến "cỏ non" cả đời này cũng không muốn rời xa.