Buổi chiều hôm đó, sau khi Tô Diệp đã ngủ một giấc đủ đầy để phục hồi sức lực, cô thấy Phó Cận Thần đang đứng bên cửa sổ sát đất của phòng đọc sách. Anh mặc một chiếc áo choàng tắm màu xám sẫm, khói thuốc lá từ trên tay anh bay vẩn vơ trong không khí buổi hoàng hôn. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngày tàn, bóng lưng anh trông cô độc nhưng lại toát lên một vẻ bá đạo không thể xâm phạm.
Tô Diệp bước tới, chiếc áo sơ mi của anh vẫn còn lụng thụng trên người cô. Cô vòng tay ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn. "Anh đang nghĩ gì vậy?"
Phó Cận Thần dụi tắt điếu thuốc, xoay người lại. Anh nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt vẫn còn hơi sưng vì khóc đêm qua.
"Đang nghĩ xem nên 'giấu' em đi như thế nào."
Anh bế cô lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun, bao vây cô trong vòng tay mình. "Diệp Diệp, chuyện đêm qua không phải là một sự cố. Anh muốn em biết rằng, giữa chúng ta từ nay về sau không còn hai chữ 'chú cháu' nữa. Nhưng trước mặt người ngoài, đặc biệt là anh trai em và gia đình, chúng ta vẫn phải giữ kịch bản cũ. Em có chịu được không?"
Tô Diệp hơi sững lại, rồi khẽ gật đầu. Cô hiểu áp lực từ vị thế của anh và sự kỳ vọng của gia đình cô.
"Nhưng đổi lại..." Phó Cận Thần cúi xuống, môi anh lướt nhẹ trên vành tai nhạy cảm của cô, giọng nói trở nên trầm đục và đầy nguy hiểm. "Ở trong căn nhà này, hoặc ở bất cứ nơi nào chỉ có hai chúng ta, em phải hoàn toàn thuộc về anh. Không có quy tắc, không có giới hạn. Em phải phục tùng mọi khao khát của anh."
Tô Diệp run rẩy trước sự thẳng thắn của anh. "Anh... anh đã nghĩ về chuyện này từ bao giờ?"
Phó Cận Thần dừng lại một chút, anh khẽ cười, một nụ cười mang theo chút tự giễu nhưng đầy sự chiếm hữu. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên lồng ngực mình, nơi trái tim đang đập mạnh mẽ.
"Em tưởng anh thực sự thanh cao đến mức tình nguyện chăm sóc một cô bé chẳng liên quan gì đến mình sao?"
Anh áp sát vào tai cô, thì thầm những lời khiến Tô Diệp chết lặng: "Anh đã muốn em từ lâu. Ngay từ năm em 18 tuổi, cái ngày em mặc chiếc váy trắng đứng dưới gốc cây mận ở sân sau Phó gia, anh đã muốn bế em lên và giấu kín em trong căn phòng này rồi."
"Nhưng khi đó em còn quá nhỏ. Anh đã phải đóng vai một người chú đạo mạo, nhìn em lớn lên từng ngày, nhìn em mặc những chiếc váy ngắn đi chơi với bạn bè mà lòng anh như bị thiêu đốt. Mỗi lần em gọi một tiếng 'Chú Phó', anh lại phải kiềm chế cảm giác muốn đè em xuống để em không thể thốt ra hai chữ đó nữa."
Tô Diệp bàng hoàng. Hóa ra sự nghiêm khắc, những quy tắc cứng nhắc bấy lâu nay không phải là vì anh ghét cô, mà là vì anh sợ chính bản thân mình. Anh đã dùng sự lạnh lùng để che đậy một dục vọng điên cuồng đã âm ỉ cháy suốt hai năm trời.
"Hóa ra... anh là một con sói già thâm độc." Cô trêu chọc, nhưng trong mắt lại tràn đầy tình ý.
"Đúng, anh là sói." Phó Cận Thần không phủ nhận, anh cắn nhẹ lên đầu ngón tay cô. "Và con sói này đã nhịn đói quá lâu rồi. Vậy nên, bản thỏa thuận ngầm này của chúng ta là: Ở trường, em là sinh viên ưu tú của chú Phó. Còn ở đây, em là của riêng Phó Cận Thần. Em không được phép từ chối bất kỳ yêu cầu nào của anh trên chiếc giường này."
Bàn tay anh bắt đầu trượt xuống dưới vạt áo sơ mi, ve vuốt làn da mịn màng ở đùi trong của cô. Sự đụng chạm đầy tính xâm lược này khiến Tô Diệp đỏ mặt, nhưng cô lại cảm thấy một sự kích thích tột độ. Cô thích sự bá đạo này, thích cái cách người đàn ông quyền lực này quỳ rạp dưới chân mình vì dục vọng.
"Được... em đồng ý." cô thì thầm, chủ động hôn lên yết hầu của anh.
"Ngoan lắm." Phó Cận Thần cười đắc thắng. Anh nhấc bổng cô lên, không phải hướng về giường ngủ, mà là hướng về chiếc ghế sofa rộng lớn trong phòng đọc sách. "Vậy thì, chúng ta bắt đầu thực hiện 'thỏa thuận' ngay bây giờ nhé? Chồng muốn kiểm tra xem vợ nhỏ đã học thuộc quy tắc chưa."
Đêm hoàng hôn rực rỡ bên ngoài cửa sổ dường như cũng phải đỏ mặt trước những gì diễn ra bên trong. Bản thỏa thuận ngầm đã ký kết, và từ đây, cuộc sống của Tô Diệp sẽ là một chuỗi những ngày "ngọt ngào trong bóng tối" với người đàn ông cuồng nhiệt nhất thế gian.