Sau khi "bản thỏa thuận ngầm" được thiết lập, Phó Cận Thần dường như muốn bù đắp cho hai năm kìm nén bằng một sự nuông chiều đến mức cực đoan. Sáng thứ Bảy, thay vì để Tô Diệp tự bắt xe đi mua sắm cùng bạn bè như mọi khi, anh đã đích thân chờ sẵn ở gara với chiếc Bentley sang trọng.
"Hôm nay chú không có việc gì sao?" Tô Diệp vừa thắt dây an toàn vừa hỏi, vẫn theo thói quen gọi anh bằng "chú" khi có sự hiện diện của tài xế phía trước.
Phó Cận Thần liếc nhìn cô qua gọng kính vàng, môi mỏng khẽ nhếch: "Việc quan trọng nhất của anh hôm nay là đưa em đi tiêu tiền."
Địa điểm anh chọn không phải là những trung tâm thương mại thông thường, mà là khu mua sắm cao cấp nhất thành phố S – nơi vốn chỉ dành cho khách hàng VVIP. Khi họ vừa bước vào, đích thân quản lý khu vực đã ra đón tiếp với thái độ vô cùng cung kính.
"Phó tổng, mọi thứ đã chuẩn bị xong theo yêu cầu của ngài. Cửa hàng Chanel và Dior đã được tạm dừng đón khách để phục vụ riêng cho quý cô đây."
Tô Diệp trợn tròn mắt, kéo kéo tay áo anh: "Chỉ là mua vài món đồ thôi mà, anh có cần làm quá vậy không?"
Phó Cận Thần không trả lời, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, thản nhiên dắt cô bước vào cửa hàng. Anh ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cao cấp, thong thả nhấp một ngụm trà Earl Grey, ra hiệu cho nhân viên: "Mang tất cả những mẫu mới nhất trong bộ sưu tập mùa xuân ra đây. Màu nào hợp với làn da của cô ấy thì lấy hết."
Tô Diệp như lạc vào một giấc mơ phù hoa. Hàng loạt chiếc váy lộng lẫy, những đôi giày pha lê lấp lánh và những chiếc túi xách phiên bản giới hạn được bày ra trước mắt. Mỗi khi cô mặc một bộ đồ mới từ phòng thay đồ bước ra, ánh mắt của Phó Cận Thần lại sâu thẳm thêm một chút.
"Bộ này thế nào ạ?" Cô xoay một vòng trong chiếc váy lụa màu ngọc trai ôm sát.
Phó Cận Thần gật đầu, giọng trầm thấp: "Lấy. Cả bộ màu xanh biển và màu đen cùng kiểu dáng đó nữa."
"Nhưng em đâu có mặc hết..."
"Em không cần mặc hết, anh chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy em trong một vẻ đẹp khác nhau là được." Anh rút chiếc thẻ đen (Black Card) huyền thoại đặt lên bàn, không thèm liếc nhìn hóa đơn dài dằng dặc.
Sự chiều chuộng của anh chưa dừng lại ở đó. Khi họ đi ngang qua quầy mỹ phẩm cao cấp, Tô Diệp dừng lại nhìn một thỏi son màu đỏ đất đang rất "hot" nhưng đã cháy hàng trên toàn quốc. Cô chỉ khẽ tặc lưỡi tiếc nuối một chút rồi định đi tiếp.
Phó Cận Thần đứng lại, hỏi quản lý: "Cô ấy thích màu này, tại sao không có hàng?"
"Thưa ngài, đây là phiên bản giới hạn, toàn bộ khu vực này đã hết sạch ạ..."
Phó Cận Thần cau mày, lập tức lấy điện thoại gọi cho trợ lý Kim: "Kiểm tra xem tập đoàn nào đang phân phối nhãn hàng này tại Việt Nam. Nếu họ không cung cấp được món đồ em ấy thích, hãy hỏi giá mua lại toàn bộ chuỗi phân phối đó cho tôi."
Tô Diệp hốt hoảng bịt miệng anh lại: "Anh điên rồi! Em chỉ thích một thỏi son, không phải thích cả cái công ty!"
Anh nắm lấy bàn tay cô, đặt lên môi hôn một cái thật kêu trước mặt bao nhiêu nhân viên: "Chỉ cần em thích, anh tặng em cả thế giới này cũng được. Đồ của Phó phu nhân dùng, không thể có hai chữ 'không có'."
Cuối cùng, thỏi son ấy được gửi từ chi nhánh Paris về bằng máy bay riêng ngay trong tối đó.
Buổi tối, sau khi trở về biệt thự, căn phòng thay đồ của Tô Diệp vốn đã đầy nay lại càng chật cứng những nhãn hiệu xa xỉ. Tô Diệp ngồi bệt xuống thảm, nhìn đống túi giấy cao ngất ngưởng mà cảm thấy choáng váng.
Phó Cận Thần đi tới từ phía sau, ôm lấy vai cô, hơi thở nóng rực phả vào tai: "Sao vậy? Mệt rồi sao?"
"Anh chiều hư em thật rồi. Sau này nếu không có anh, chắc em không sống nổi mất."
Phó Cận Thần xoay người cô lại, ép cô vào đống hộp quà sang trọng, đôi mắt anh đỏ ngầu vì dục vọng và sự sủng ái: "Đó chính là mục đích của anh. Anh muốn em quen với sự nuông chiều này, quen với mùi tiền và hơi thở của anh, để sau này dù có ai đưa cả vương quốc cho em, em cũng sẽ thấy nó không bằng một cái nhấc tay của Phó Cận Thần."
Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi vừa mới được tô điểm bằng thỏi son "đắt giá" kia. Nụ hôn mang theo mùi hương của sự giàu sang và cả sự chiếm hữu tột độ. Trong căn phòng ngập tràn hàng hiệu, Phó Cận Thần bắt đầu "thu phí" cho một ngày vất vả của mình.
Anh cởi bỏ chiếc áo vest đắt tiền, bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi bằng một tay, tay kia vẫn không rời khỏi vòng eo mảnh khảnh của cô. Sự chiều chuộng không giới hạn của anh luôn đi kèm với một cái giá – đó là cô phải hoàn toàn thuộc về anh trong những đêm nồng cháy như thế này.
"Đêm nay, mặc bộ váy màu đen lúc nãy cho anh xem... chỉ mình bộ đó thôi, được không?"
Lời thì thầm đầy ám muội của anh khiến Tô Diệp run rẩy. Cô nhận ra, thế giới mà anh tặng cô không chỉ có lụa là gấm vóc, mà còn là một cái lồng vàng chứa đầy sự đam mê cuồng nhiệt mà cô nguyện ý bị giam cầm cả đời.