Chiều thứ Tư, tập đoàn Phó thị rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Không khí trong phòng họp hội đồng quản trị lạnh lẽo đến mức các giám đốc cấp cao đều phải nín thở, bởi lẽ Phó tổng của họ hôm nay mang gương mặt "hắc ám" hơn bao giờ hết. Nguyên nhân rất đơn giản: Anh vừa xem được bài đăng trên diễn đàn trường đại học của Tô Diệp, hình ảnh cô mặc chiếc váy ngắn cổ chữ V sâu, cười rạng rỡ bên cạnh một nam sinh trong buổi chụp hình kỷ yếu.
Vừa kết thúc cuộc họp, Phó Cận Thần không nói một lời, sải bước thẳng về phòng làm việc. Ngay lập tức, anh gọi điện cho tài xế: "Đưa Tô Diệp đến tập đoàn ngay lập tức. Nói là tôi có tài liệu quan trọng cần em ấy ký."
Ba mươi phút sau, Tô Diệp xuất hiện tại văn phòng chủ tịch với vẻ mặt ngơ ngác. Cô vẫn đang mặc bộ đồ chụp hình khi nãy – một chiếc váy ngắn ôm sát làm tôn lên đường cong thanh xuân và đôi chân dài miên man.
"Anh Cận Thần, có chuyện gì gấp vậy ạ?"
Phó Cận Thần đang đứng quay lưng về phía cửa, nhìn xuống thành phố qua lớp kính cường lực. Nghe thấy giọng cô, anh chậm rãi quay lại. Đôi mắt đằng sau lớp kính gọng vàng không hề có chút ấm áp nào, chỉ có bão tố đang cuộn trào.
"Lại đây." giọng anh trầm đục, mang theo áp lực nghẹt thở.
Tô Diệp vừa tiến lại gần, chưa kịp phản ứng đã bị một lực kéo mạnh mẽ nhấc bổng lên. Phó Cận Thần ép cô ngồi ngay lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun rộng lớn, hất văng tập hồ sơ sang một bên. Anh đứng chen giữa hai chân cô, hai tay chống xuống mặt bàn, giam cầm cô trong một không gian chật hẹp.
"Bộ váy này... là ai cho phép em mặc?" Anh cúi sát, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, bàn tay thô ráp mơn trớn dọc theo đùi cô.
"Chỉ là... đồ chụp hình của câu lạc bộ thôi mà. Mọi người đều mặc vậy..." Tô Diệp run rẩy, cố gắng giải thích.
"Mọi người?" Phó Cận Thần cười gằn, nụ cười mang theo sự điên cuồng của kẻ bị xâm phạm lãnh thổ. "Em có biết khi em mặc thế này, bao nhiêu gã đàn ông đã nhìn em bằng ánh mắt bẩn thỉu không? Em có biết thằng nhóc đứng cạnh em trong ảnh đang đặt tay rất gần eo em không?"
"Cháu... em không có ý đó..."
"Diệp Diệp, anh đã nói rồi, em chỉ được phép xinh đẹp trước mặt anh thôi."
Phó Cận Thần tháo chiếc cà vạt ra, nhưng lần này anh không dùng để trói tay cô. Anh quấn nó quanh cổ mình rồi kéo đầu cô sát lại, trao cho cô một nụ hôn nồng đậm vị ghen tuông. Nụ hôn thô bạo, mang tính trừng phạt và đầy chiếm hữu, anh cắn nhẹ môi cô như muốn nhắc nhở về sự tồn tại của mình.
Bàn tay anh luồn xuống dưới lớp váy ngắn, chạm vào làn da mịn màng vốn đã bị bao nhiêu ánh mắt dòm ngó lúc chiều. Sự đụng chạm da thịt ở ngay nơi làm việc trang nghiêm này mang lại một cảm giác kích thích tột độ.
"Ở đây... là văn phòng của anh... nhỡ có ai vào..." Tô Diệp hổn hển, cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng.
"Không ai dám vào khi chưa có lệnh của anh." Phó Cận Thần lạnh lùng nói, tay anh đã nhanh chóng tháo bỏ những rào cản cuối cùng.
Anh bế cô đặt lên chiếc ghế da xoay của chủ tịch, để cô ngồi đối diện trên đùi mình. Trong không gian nồng đượm mùi gỗ đàn hương và mùi nước hoa nam tính, Phó Cận Thần bắt đầu cuộc "đánh dấu chủ quyền" một cách dã man nhất.
Anh cúi đầu, dùng răng nghiến nhẹ lên vùng cổ và xương quai xanh của cô, tạo ra những vết hickey thẫm màu ngay tại nơi mà chiếc váy cổ chữ V có thể dễ dàng lộ ra. Anh muốn ngày mai khi cô đi học, tất cả mọi người đều phải nhìn thấy những dấu vết này, để họ biết rằng đóa hoa này đã có chủ, và chủ nhân của nó là một kẻ không dễ động vào.
"Á... anh nhẹ một chút..." Tô Diệp khóc nấc lên, tiếng rên rỉ của cô vang vọng trong căn phòng rộng lớn, càng kích thích bản năng thú tính của người đàn ông.
Phó Cận Thần thúc mạnh, sự chiếm hữu điên cuồng khiến cả chiếc ghế xoay khẽ rung chuyển. Anh áp sát tai cô, giọng khàn đặc: "Nhớ kỹ cảm giác này. Nhớ kỹ ai là người đang chiếm hữu em. Sau này nếu còn dám mặc đồ như vậy cho kẻ khác xem, anh sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu."
Đêm đó, ánh đèn văn phòng tập đoàn Phó thị vẫn sáng muộn. Nhân viên bên ngoài chỉ biết Phó tổng đang làm việc "cực kỳ hăng say", không ai hay biết bên trong cánh cửa gỗ dày nặng kia, vị tổng tài cấm dục đang điên cuồng đánh dấu từng tấc da thịt trên người cô vợ nhỏ của mình.
Cơn ghen của một người đàn ông trưởng thành không chỉ là lời nói, mà là một cuộc xâm lược thể xác đầy mãnh liệt. Phó Cận Thần đã dùng cách thức nguyên thủy nhất để tuyên bố với cả thế giới: Tô Diệp là của anh, chỉ riêng mình anh mà thôi.