Sau sự kiện chấn động tại phòng làm việc, Tô Diệp giận dỗi không thèm nói chuyện với Phó Cận Thần suốt cả buổi tối. Cô không giận vì anh chiếm hữu, mà giận vì anh quá thô bạo, khiến đôi chân cô đến giờ vẫn còn run rẩy mỗi khi bước đi.
Hiểu được mình đã hơi quá tay vì cơn ghen vô cớ, Phó Cận Thần rũ bỏ vẻ ngoài lãnh khốc của vị chủ tịch quyền lực, bắt đầu hành trình "dỗ dành" vợ nhỏ theo cách riêng của mình. Anh đưa cô đến căn villa biệt lập của gia đình bên bờ biển, nơi có tầm nhìn hướng thẳng ra đại dương rì rào sóng vỗ.
"Vẫn còn giận anh sao?"
Phó Cận Thần bước vào phòng ngủ, thấy Tô Diệp đang ngồi bó gối trên giường, đôi môi nhỏ nhắn chu ra đầy ấm ức. Anh không đợi cô trả lời, cúi xuống bế thốc cô lên.
"Anh làm gì vậy? Buông em ra!"
"Suỵt. Anh đưa em đi chuộc lỗi."
Anh bế cô vào phòng tắm chính của villa – một không gian rộng lớn được thiết kế theo phong cách hoàng gia với đá cẩm thạch trắng và ánh đèn vàng dịu nhẹ. Giữa phòng là một bồn tắm tròn khổng lồ, hơi nước bốc lên nghi ngút, mặt nước phủ kín bởi những cánh hoa hồng đỏ thẫm và tinh dầu oải hương thơm ngát.
Phó Cận Thần nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống bục đá, rồi chậm rãi quỳ một gối xuống trước mặt cô. Anh thong thả cởi bỏ đôi giày cao gót cho cô, rồi dùng đôi bàn tay to lớn, ấm áp của mình nhẹ nhàng xoa bóp đôi bàn chân nhỏ bé.
"Đau không?" Anh ngước mắt nhìn cô qua làn hơi nước, ánh mắt thâm trầm giờ đây chỉ còn sự dịu dàng khiến người ta tan chảy.
Tô Diệp nhìn anh, trái tim cứng rắn đến đâu cũng phải mềm lòng. Người đàn ông này, người có thể hô mưa gọi gió trên thương trường, giờ đây lại cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân cô, làm những việc nhỏ nhặt nhất để lấy lòng cô.
Anh tháo bỏ lớp rào cản cuối cùng trên người cả hai, rồi cùng cô bước vào bồn nước nóng. Làn nước ấm áp bao phủ lấy cơ thể, làm dịu đi những căng thẳng và đau nhức. Phó Cận Thần để cô ngồi tựa vào lồng ngực mình, đôi tay anh cầm lấy bông tắm, bắt đầu giúp cô kỳ cọ một cách tỉ mỉ.
"Diệp Diệp, anh thừa nhận anh đã quá ghen. Nhưng nhìn thấy em xinh đẹp như vậy trước mặt kẻ khác, anh thực sự không làm chủ được bản thân."
Anh hôn nhẹ lên bờ vai trần của cô, nơi hơi nước làm làn da cô trở nên hồng hào, bóng mịn. Bàn tay anh luồn qua những cánh hoa, vuốt ve làn da dưới nước, cử chỉ nhẹ nhàng như đang chạm vào một báu vật dễ vỡ. Đây không phải là sự chiếm đoạt thô bạo như ở văn phòng, mà là một sự nâng niu tận xương tủy.
Tô Diệp xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, những cánh hoa hồng dính trên làn da trắng ngần của cô tạo nên một vẻ đẹp đầy khiêu gợi. "Anh hứa sau này không được làm đau em như vậy nữa."
"Anh hứa."
Phó Cận Thần ghì chặt cô vào lòng, nụ hôn nồng cháy nổ ra giữa làn hơi nước mờ ảo. Trong không gian kín đáo của phòng tắm, hơi nóng và mùi hương tinh dầu kích thích mọi giác quan. Anh nâng chân cô lên, để chúng bao quanh thắt lưng mình, sự tiếp xúc da thịt dưới nước mang lại một cảm giác trơn trượt và kích thích lạ kỳ.
Anh bắt đầu di chuyển một cách chậm rãi, tận hưởng sự khăng khít và ấm áp. Tiếng nước vỗ nhẹ vào thành bồn hòa cùng tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ ngọt ngào của Tô Diệp. Phó Cận Thần dùng môi lưỡi chăm sóc từng tấc da thịt trên người cô, từ đôi tai nhạy cảm đến đỉnh gò bồng đảo đang phập phồng theo nhịp thở.
"Anh... anh sủng em quá, em sẽ bị hư mất..." Tô Diệp hổn hển, đôi mắt nhắm nghiền vì khoái cảm.
"Anh muốn em hư. Anh muốn em chỉ có thể ngoan ngoãn trong vòng tay anh, và chỉ có anh mới biết em 'hư' đến mức nào khi ở trên giường."
Cuộc ân ái trong bồn tắm kéo dài đến tận đêm khuya. Sau khi xong xuôi, Phó Cận Thần cẩn thận dùng khăn lông lớn bọc kín cô lại, bế cô ra giường. Anh tự tay sấy khô tóc cho cô, động tác dịu dàng đến mức Tô Diệp ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Trước khi tắt đèn, Phó Cận Thần nhìn cô gái nhỏ đang ngủ say trong lòng mình, anh khẽ hôn lên trán cô. Sự nuông chiều của anh không có giới hạn, bởi vì anh biết, cô chính là xương sườn, là linh hồn mà anh đã mất cả đời để tìm kiếm. Bí mật trong phòng tắm đêm nay, chính là minh chứng cho một tình yêu vừa nồng cháy, vừa dịu dàng đến cực hạn của người đàn ông mang tên Phó Cận Thần.