Ánh nắng chiều rọi qua kẽ lá của gốc bàng già đầu ngõ, hắt lên khuôn mặt đang say ngủ của Bình những vệt sáng lốm đốm. Tiếng động cơ xe máy từ ngoài phố vọng vào chỉ còn là những âm thanh rì rầm xa xăm, tựa như tiếng sóng biển vỗ vào vách đá. Bình khẽ cựa mình, vùi đầu sâu hơn vào chiếc gối ôm đã sờn vải. Anh đang mơ về một hòn đảo không có deadline, không có khách hàng đòi sửa bản thiết kế vào lúc hai giờ sáng, và đặc biệt là không có tiếng chuông báo thức.
Nhưng hòn đảo thiên đường của anh nhanh chóng bị đánh sập bởi một lực nặng ngàn cân đè thẳng lên bụng.
"Meo!"
Mỡ, con mèo mướp có vòng bụng vượt quá tiêu chuẩn y tế, đang đứng trên bụng Bình và nhìn anh bằng ánh mắt phán xét. Bình hé một mắt, nhìn cái đồng hồ treo tường. Đã bốn giờ chiều.
Ở ngoài kia, thế giới đang bước vào cơn cuồng phong mang tên "tan tầm". Những nhân viên văn phòng đang điên cuồng hoàn thành nốt email cuối ngày, những bà nội trợ bắt đầu tất bật đi chợ. Còn ở cái ngõ cụt này, chủ quán cơm "Hên Xui" mới bắt đầu vươn vai chào ngày mới.
Bình lết đôi dép tổ ong ra phía trước quán. Anh thong thả tưới mấy chậu húng quế và ớt chỉ thiên trồng trong thùng xốp, mặc kệ tiếng bụng đói của con Mỡ đang rên rỉ như tiếng động cơ hỏng. Sau khi đã tỉnh táo đôi chút, anh lật tấm biển gỗ treo trước cửa. Mặt trước ghi "Closed" bằng màu đỏ rực đã được lật sang mặt sau, nơi có dòng chữ "Open" viết bằng phấn trắng nguệch ngoạc. Phía dưới còn bồi thêm một dòng nhỏ: “Thực đơn hôm nay: Tùy hứng. Không ăn xin mời đi thẳng.”
Vừa lật biển xong, một bóng người hớt hải phi như bay từ đầu ngõ vào. Đó là một thanh niên đeo thẻ nhân viên văn phòng của một tòa cao ốc gần đó, sơ mi đóng thùng nhưng vạt áo đã tuột ra phân nửa, mồ hôi nhễ nhại.
"Bình ơi! Cứu, cứu em với!" Anh chàng vừa thở hổn hển vừa bám vào cánh cửa gỗ. "Nay có món gì nhanh không? Sếp em đang bắt tăng ca để chạy dự án, năm phút nữa em phải có mặt ở công ty rồi!"
Bình liếc nhìn cái thẻ tên "Hoàng Nam - Chuyên viên tư vấn", rồi thản nhiên nhặt lấy rổ rau muống vừa hái ở góc sân.
"Nhanh nhất à?" Bình hỏi lại, giọng bình thản đến mức gây ức chế.
Nam gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Vâng, cái gì cũng được, miễn là nhanh!"
"Nhanh nhất là cậu quay xe ra đầu ngõ, có bà bán bánh mì kẹp thịt đấy. Mất đúng ba mươi giây." Bình thong thả vặt từng ngọn rau muống. "Còn ở đây, hôm nay tôi chỉ nấu món 'Chờ là hạnh phúc'. Cậu thấy mình có hạnh phúc không?"
Nam nghệch mặt ra, nhìn Bình như nhìn một sinh vật lạ đến từ hành tinh khác. Anh chàng lắp bắp: "Nhưng... nhưng em thèm cơm nhà anh nấu mà. Hay anh chiên cho em bát cơm nguội thôi cũng được?"
Bình dừng tay, ngước mắt nhìn quầng thâm dày đặc dưới mắt Nam, thở dài một tiếng: "Cơm nguội chỉ làm cậu nặng bụng rồi ngủ gật khi làm việc thôi. Thôi được rồi, vào ngồi đợi đi. Hôm nay thực đơn duy nhất: Cơm trắng, kho quẹt tôm khô và rau củ luộc. Không có lựa chọn thứ hai."
"Dạ dạ, kho quẹt cũng được, nhanh hộ em với!"
"Ba mươi phút." Bình nói gọn lỏn rồi đi thẳng vào bếp, bỏ mặc Nam đang đứng hình giữa sân.
Trong căn bếp nhỏ rộng chưa đầy mười mét vuông nhưng sạch bóng, Bình bắt đầu "trình diễn". Đây là lúc duy nhất người ta thấy anh không còn vẻ lười biếng. Đôi tay Bình thoăn thoắt thái miếng mỡ heo thành những quân cờ đều tăm tắp. Tiếng mỡ heo bắt đầu xèo xèo trên chảo gang, mùi thơm béo ngậy tỏa ra lấp đầy không gian. Khi những miếng tóp mỡ đã chuyển sang màu vàng giòn, anh chắt bớt mỡ, thả tôm khô đã ngâm mềm vào đảo đều.
Nước mắm cốt nguyên chất pha cùng đường thốt nốt và chút tiêu đen được đổ vào chảo. Một làn khói thơm nồng nàn, vừa mặn mòi vị biển, vừa ngọt ngào vị đường lan tỏa ra tận ngoài ngõ, khiến chú Sáu xe ôm đang lướt điện thoại ở đầu ngõ cũng phải ngẩng đầu hít hà.
Ở phía ngoài, Nam ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, tay vẫn lướt điện thoại xem những tin nhắn hối thúc của sếp, nhưng cánh mũi thì không tự chủ được mà phập phồng theo mùi thơm từ bếp. Cái mùi hương ấy kỳ lạ lắm, nó không giống mùi đồ ăn nhanh đóng hộp, cũng chẳng giống mùi thơm nức sặc sỡ gia vị ở những nhà hàng sang trọng. Nó là mùi của căn bếp bà nội ngày xưa, mùi của những buổi chiều mưa mà chẳng cần lo nghĩ về KPI hay báo cáo tháng.
Khoảng hai mươi phút sau, Bình bưng ra một khay gỗ. Một bát cơm trắng bốc khói nghi ngút, một đĩa rau củ gồm bầu, cà rốt và đậu bắp xanh mướt, và tâm điểm là bát kho quẹt nâu óng ả, lấm tấm những hạt tiêu xanh và tóp mỡ nổi lên trên.
"Ăn đi, rồi về mà làm nô lệ cho tư bản tiếp." Bình đặt bát cơm xuống, không quên mỉa mai một câu.
Nam chẳng buồn cãi lại. Anh gắp một miếng bầu luộc, quệt thật đậm vào bát nước sốt đặc quánh, rồi đưa lên miệng. Vị ngọt của rau củ tươi rói hòa quyện cùng vị mặn ngọt cay nồng của kho quẹt, thêm một miếng tóp mỡ giòn rụm tan ngay trên đầu lưỡi. Nam nhắm mắt lại, cảm nhận một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một miếng, hai miếng, rồi ba miếng...
Cơn đói và sự căng thẳng dường như tan biến theo từng hạt cơm dẻo thơm. Nam ăn như chưa bao giờ được ăn, ăn như thể thế giới ngoài kia không còn tồn tại. Khi hạt cơm cuối cùng được vét sạch, anh chàng thở phào một tiếng, tựa lưng vào cột gỗ, gương mặt giãn ra một cách thư thái đến lạ kỳ.
"Anh Bình này..." Nam lên tiếng, giọng thấp hẳn xuống. "Tự nhiên em thấy... cái báo cáo sếp đòi cũng chẳng quan trọng lắm. Cùng lắm thì bị mắng thôi, nhỉ?"
Bình đang dựa lưng vào quầy bar mini, tay vuốt ve cái đầu của con Mỡ, khẽ nhếch môi: "Ăn no rồi thì não hoạt động khác hẳn hả? Tiền thì kiếm cả đời, nhưng dạ dày thì chỉ có một cái thôi."
Nam đứng dậy, rút ví trả tiền, không quên để lại một tờ năm mươi ngàn đồng dư ra. "Tiền thừa anh cứ giữ lấy, coi như phí bảo trì tâm hồn cho em."
"Khỏi đi, tôi không thiếu tiền, tôi chỉ thiếu ngủ." Bình đẩy tờ tiền lại. "Cậu mà đưa thừa, lần sau tôi lại phải mất công tính toán, mệt lắm."
Nam cười khổ, chào Bình rồi dắt xe ra về. Lần này, anh không còn chạy như bị ma đuổi nữa, mà thong thả hòa mình vào dòng người đông đúc.
Lúc này, trời đã sụp tối. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng. Bình nhìn ra con ngõ, thấy vài tốp khách khác bắt đầu lấp ló định bước vào. Anh thản nhiên bước ra, cầm viên phấn viết đè lên tấm bảng cũ:
"Hết cơm. Chủ quán đi dắt mèo đi dạo. Hẹn gặp lại nếu tôi còn hứng."
Mấy vị khách vừa đến nhìn nhau ngơ ngác, có người định lên tiếng phàn nàn nhưng nhìn thấy khuôn mặt "bất cần đời" của Bình cùng con mèo mướp đang nhe răng ngáp dài, họ chỉ biết tặc lưỡi bỏ đi.
Bình khóa cửa quán, xỏ đôi dép tổ ong, một tay xách con Mỡ, một tay đút túi quần, thong dong bước ra phía công viên. Thành phố ngoài kia vẫn vội vã, vẫn ồn ào, nhưng trong lòng kẻ điên rồ này, một ngày mới thực sự bây giờ mới bắt đầu.