MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChủ Quán Này Không Bình ThườngChương 2: Bát canh hẹ giải nghiệp cho dân văn phòng

Chủ Quán Này Không Bình Thường

Chương 2: Bát canh hẹ giải nghiệp cho dân văn phòng

1,444 từ · ~8 phút đọc

Thành phố bước vào một đợt nắng nóng kinh hoàng, loại nắng mà người ta cảm tưởng như chỉ cần đập quả trứng xuống nắp hầm máy xe là có ngay món ốp la cháy cạnh. Bình nằm dài trên chiếc ghế mây dưới gốc cây bàng, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phạch phạch. Mỡ - "giám đốc nhân sự" của quán - cũng không khá khẩm hơn, nó nằm bẹp dí trên mặt sân gạch tàu, bốn chân duỗi thẳng, bụng phập phồng như một cái bánh bao bị hỏng men.

Tiệm cơm hôm nay vẫn chưa treo bảng mở cửa, dù đã quá hai giờ chiều. Bình đang bận... suy ngẫm về nhân sinh. Thực ra là anh đang lười. Cái nóng làm người ta mất đi 90% ý chí chiến đấu với thực tại.

Đúng lúc Bình định thăng hoa vào giấc ngủ trưa muộn thì một âm thanh chói tai vang lên ngay đầu ngõ. Tiếng giày cao gót nện xuống mặt đường nhựa nghe khô khốc và gấp gáp. Một bóng người xuất hiện, mái tóc búi vội lộ ra vài sợi lòa xòa, vai đeo túi xách da, tay kia ôm khư khư cái laptop như ôm báu vật. Đó là Linh, hay còn gọi là Linh "Deadline".

Linh đứng trước cổng quán, gương mặt tái nhợt dưới cái nắng gay gắt, đôi mắt vốn đã to nay lại càng thâm quầng như gấu trúc bị mất ngủ kinh niên. Cô nhìn chằm chằm vào Bình, rồi nhìn xuống con Mỡ, cuối cùng thốt ra một câu nghe đầy ai oán:

"Bình... cho tôi cái gì đó để... để sống sót qua đêm nay đi."

Bình hé mắt, nhìn cô nàng từ đầu đến chân rồi buông một câu xanh rờn: "Tiệm chưa mở. Vả lại, quán này bán cơm chứ không bán thuốc hồi sinh."

Linh không thèm đôi co, cô tự ý đẩy cửa bước vào, đặt phịch cái laptop xuống chiếc bàn gỗ quen thuộc nhất, rồi gục đầu xuống mặt bàn. Giọng cô lí nhí vọng ra từ đống tài liệu: "Tôi vừa bị sếp bác bỏ dự án lần thứ tư trong ngày. Khách hàng thì đòi thay đổi concept ngay lập tức. Tôi thấy trong người như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, sắp nổ tung tới nơi rồi."

Bình ngồi dậy, phủi bụi trên tạp dề, nhìn cái dáng vẻ thảm thương kia bằng ánh mắt nửa thương hại nửa buồn cười. Anh đi vào bếp, miệng lẩm bẩm: "Nóng trong người thì đi mua trà thanh nhiệt, gõ cửa tiệm tôi làm gì không biết."

Tuy nói vậy, nhưng đôi tay Bình đã bắt đầu di chuyển. Anh nhìn vào rổ rau vừa được chú Sáu xe ôm mang từ quê lên lúc sáng sớm. Một nắm hẹ xanh mướt, tươi roi rói, vẫn còn đọng vài hạt sương nhân tạo từ bình xịt của chú Sáu. Bình quyết định hôm nay sẽ nấu món canh hẹ đậu hũ non và thịt băm.

Anh bắt đầu băm thịt. Tiếng dao chạm vào thớt gỗ tạo nên nhịp điệu "cộc cộc" đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi chiều. Linh ở phía ngoài, nghe tiếng băm thịt ấy bỗng thấy lòng nhẹ lại một chút. Cái âm thanh của bếp núc bao giờ cũng có khả năng xoa dịu thần kinh tốt hơn tiếng gõ phím lạch cạch của văn phòng.

Bình thả thịt băm vào nồi nước dùng đã được ninh từ xương gà, vớt bọt thật kỹ để nước trong vắt như gương. Tiếp đó, anh thả những miếng đậu hũ non trắng mịn, cắt thành từng khối vuông nhỏ xíu. Cuối cùng, khi nước sôi bùng lên, anh mới thả nắm hẹ đã cắt khúc vào. Màu xanh đậm của hẹ nổi bật trên nền nước trong veo, bên cạnh là sắc trắng của đậu hũ, tạo nên một sự phối hợp màu sắc vô cùng thanh tao.

Anh chẳng nêm nếm gì nhiều ngoài một chút muối và xíu nước mắm ngon. Với Bình, vị ngọt tự nhiên của hẹ và thịt đã là quá đủ cho một ngày mệt mỏi.

Mười lăm phút sau, một bát canh bốc khói nhẹ cùng một bát cơm nhỏ được đặt trước mặt Linh. Mùi hẹ thơm nồng nhưng dịu mát lan tỏa, xộc thẳng vào khứu giác đang bị tàn phá bởi mùi cà phê máy của cô.

"Ăn đi. Canh hẹ giải nhiệt, hạ hỏa. Ăn xong mà còn muốn đốt công ty thì là do lỗi của cô, không phải lỗi của canh." Bình nói, rồi đưa cho cô một đôi đũa tre.

Linh ngẩng đầu lên, nhìn bát canh xanh mướt. Cô múc một muỗng nước dùng đưa vào miệng. Vị ngọt thanh tao tràn ngập, cái nóng của nước canh dường như lại làm dịu đi cái "hỏa" đang bốc lên trong lồng ngực cô. Hẹ giòn sần sật, đậu hũ mềm mướt như tan ngay trên đầu lưỡi.

Cô ăn một mạch, không nói một lời nào. Mỗi muỗng canh đi xuống là một lần Linh cảm thấy cái khối áp lực đè nặng trên vai bớt đi một chút. Đô thị ngoài kia vẫn đang gầm rú, nhưng trong căn tiệm nhỏ này, chỉ còn lại tiếng húp canh rồn rột của một kẻ đang tìm đường thoát khỏi trầm cảm văn phòng.

Ăn xong nửa bát cơm, gương mặt Linh bắt đầu có lại chút hồng hào. Cô thở phào một cái, nhìn Bình đang ngồi lau lại mấy chiếc chén sứ: "Này, sao anh không mở thêm chi nhánh ở gần mấy tòa nhà văn phòng nhỉ? Tôi thề là đám đồng nghiệp của tôi sẽ quỳ xuống lạy lục để được ăn bát canh này."

Bình cười khẩy, tay vẫn không ngừng việc: "Mở chi nhánh để tôi chết sớm à? Một cái tiệm này đã đủ khiến tôi mất ngủ rồi. Tôi mở quán để hưởng thụ cuộc sống, chứ không phải để làm giàu cho bệnh viện."

Linh tặc lưỡi: "Đúng là cái đồ chủ quán không bình thường. Người ta chỉ mong khách đến đông, anh thì chỉ mong khách... biến đi cho khuất mắt."

"Đúng đấy." Bình thản nhiên đáp. "Nhìn cái mặt gấu trúc của cô kìa, làm việc vừa thôi. Cô chết vì deadline thì sếp cô chỉ mất ba ngày để tìm người thay thế, nhưng bát canh hẹ của tôi thì sẽ mất đi một vị khách... hay phàn nàn."

Linh khựng lại, rồi bỗng nhiên bật cười. Một điệu cười hiếm hoi sau những ngày dài quay cuồng trong công việc. Cô nhận ra rằng, ở cái nơi ngõ cụt này, sự phũ phàng của Bình lại chân thật và ấm áp hơn vạn lần những lời an ủi sáo rỗng của đồng nghiệp.

Linh mở laptop ra, nhưng lần này cô không gõ phím điên cuồng nữa. Cô chọn một bản nhạc không lời, vừa nghe vừa thong thả nhấm nháp nốt phần canh còn lại. Con Mỡ lúc này cũng đã tỉnh dậy, nó đi vòng quanh chân Linh, cọ cái bộ lông dày cộm vào bắp chân cô. Linh đưa tay định xoa đầu nó, nhưng con mèo nhanh chóng lùi lại, nhìn cô bằng ánh mắt "trả tiền đi rồi hãy chạm".

"Này, con mèo nhà anh cũng chảnh y hệt chủ nó vậy!" Linh kêu lên.

"Dĩ nhiên, phí chạm tay của Giám đốc nhân sự là năm ngàn đồng. Ghi nợ vào hóa đơn nhé." Bình nói vọng ra từ trong bếp.

Buổi chiều dần tàn, nắng tắt hẳn, nhường chỗ cho những cơn gió mát rượi thổi qua ngõ nhỏ. Linh thanh toán tiền bát canh (và cả năm ngàn tiền "ngắm mèo" mà Bình kiên quyết đòi lấy), rồi xách laptop ra về. Bước chân cô lần này nhẹ nhàng hơn, cái lưng không còn còng xuống vì gánh nặng deadline nữa.

Bình đứng tựa cửa, nhìn theo cái bóng gầy gò của Linh khuất dần ở đầu ngõ, rồi lầm bầm: "Hôm nay lại quên nhắc cô ta trả tiền cái tô bị sứt mẻ lần trước rồi."

Anh thở dài, cầm tấm bảng phấn lên. Thay vì viết thực đơn cho ngày mai, anh chỉ vẽ một hình con mèo đang ngủ kèm dòng chữ: "Ngày mai đóng cửa đi câu cá. Ai gõ cửa là người đó bị đau bụng."

Một ngày bình lặng lại trôi qua ở tiệm cơm "Hên Xui". Thành phố vẫn thế, vẫn hối hả và đầy rẫy những áp lực, nhưng ít nhất, trong ngõ cụt này, ngọn lửa từ bếp của Bình vẫn luôn sẵn sàng để "giải nghiệp" cho những linh hồn lạc lối.