Sáng sớm hôm nay, con ngõ nhỏ bỗng xôn xao vì một sự kiện chấn động: Bình dậy sớm. Chính xác là tám giờ sáng anh đã đứng ở cửa quán, tay cầm cái chổi rơm quét lá bàng, gương mặt tỉnh táo một cách đáng sợ khiến chú Sáu xe ôm đi ngang qua suýt nữa thì đâm sầm vào cột điện vì mải ngoái nhìn.
"Trời sập hay sao mà nay cháu dậy sớm thế Bình?" Chú Sáu tấp xe vào, tháo chiếc mũ bảo hiểm bạc màu.
"Cháu dậy sớm để xem thế giới này vận hành ra sao vào ban ngày thôi chú. Hóa ra cũng chẳng có gì vui, người ta vẫn cứ hớt hải như sắp trễ chuyến tàu cuối cùng của nhân loại ấy." Bình đáp, tay đưa chổi quét một đường điệu nghệ khiến đống lá bàng bay gọn vào góc tường.
"Ơ kìa, người ta đi kiếm cơm mà. Đâu có thong dong như cái tiệm cơm 'Hên Xui' nhà cháu." Chú Sáu cười khà khà, rồi hạ thấp giọng. "Mà này, sáng nay bà bán nước chè đầu ngõ đồn cháu sắp... đi lấy vợ hả? Thấy bảo hôm qua có cô nào xinh xinh, mắt thâm như gấu trúc ngồi lì ở đây đến tận tối mịt?"
Bình khựng lại, nheo mắt nhìn về phía đầu ngõ. Miệng lưỡi của bà bán nước chè quả nhiên là đường truyền cáp quang nhanh nhất khu phố. "Vợ con gì chú. Khách quen thôi. Cô ta bị 'nghiệp' deadline quật nên cháu nấu cho bát canh hạ hỏa. Mà chú bảo bà ấy, đồn gì thì đồn, đừng đồn cháu lấy vợ, khách nữ nghe thấy họ không đến quán nữa là cháu thất thu đấy."
Thực tế thì, lý do duy nhất khiến Bình dậy sớm hôm nay là vì con Mỡ. Đại boss của tiệm cơm đã tuyệt thực từ tối qua chỉ vì Bình lỡ mua nhầm loại hạt mà nó không thích. Sáng nay, nó đã dùng cái thân hình bảy ký rưỡi của mình để thực hiện một cú nhảy từ nóc tủ lạnh xuống thẳng màng tang của Bình, như một lời cảnh báo đanh thép: "Mua cá thu ngay, hoặc chuẩn bị đi khâu mặt."
Bình dẹp chổi, đi vào bếp luộc một miếng ức gà và một con cá thu nhỏ. Mùi cá chín vừa bốc lên, con Mỡ vốn đang nằm giả chết trên ghế sofa bỗng nhiên bật dậy như được gắn lò xo. Nó uốn éo cái thân hình tròn quay, đuôi ngoáy tít, kêu "meo meo" bằng chất giọng ngọt ngào nhất mà một con mèo béo có thể giả bộ được.
"Lúc đói thì ngọt xớt, lúc no thì nhìn mặt tao như nhìn kẻ thù." Bình lầm bầm nhưng vẫn ân cần gỡ xương cá, trộn đều với ức gà xé nhỏ rồi đặt vào bát sứ của "Giám đốc nhân sự".
Đúng lúc đó, tiệm cơm đón vị khách đầu tiên trong ngày. Một nhóm ba cô gái trẻ, có vẻ là sinh viên hoặc thực tập sinh, rụt rè bước vào quán. Nhìn cách họ cầm điện thoại chụp choẹt từng cái góc nhỏ của quán, Bình biết ngay đây là "khách lạ" mới đọc được review trên mạng.
"Chào anh... quán mình có menu không ạ?" Một cô gái lên tiếng, mắt không rời khỏi con Mỡ đang ăn ngấu nghiến.
"Menu ở trên cái bảng đen kia. Nhưng chữ viết cho vui thôi, hôm nay tôi chỉ bán cơm tấm sườn nướng." Bình đáp, tay bắt đầu nhóm than tổ ong.
"Ôi, nhìn con mèo kia dễ thương quá!" Một cô gái khác reo lên, bỏ mặc câu chuyện cơm tấm mà lao thẳng về phía con Mỡ. "Bé ơi, cho chị sờ một cái nào!"
Mỡ đang ăn dở, bỗng thấy một bàn tay lạ hoắc đưa tới. Nó dừng nhai, ngước đôi mắt màu hổ phách lên nhìn cô gái kia. Trong một khoảnh khắc, không khí như đông đặc lại. Mỡ khẽ khịt mũi, rồi thản nhiên quay đi, đưa cái mông vĩ đại về phía vị khách, tiếp tục công việc ăn uống như thể cô gái kia chỉ là không khí.
Bình từ trong bếp nói vọng ra: "Nội quy quán số 4: Không được tự ý đụng chạm nhân viên cấp cao khi chưa có sự đồng ý. Phí chạm tay là năm ngàn đồng một lượt, không hoàn lại nếu bị cào."
Ba cô gái ngớ người, rồi cùng bật cười. "Anh chủ quán vui tính quá. Vậy nếu em đưa mười ngàn thì được bế nó không anh?"
"Mười ngàn chỉ mua được cái nhìn thiện cảm thôi." Bình thản nhiên đáp. "Bế nó thì phải xem nó có thích cô không. Mà con mèo này nó giống chủ, nó chỉ thích những ai... im lặng và biết chờ đợi đồ ăn thôi."
Hôm nay Bình nướng sườn bằng than củi. Mùi sườn sả ớt bắt đầu dậy lên, quyện với mùi khói than thơm nồng lan tỏa khắp ngõ. Đây là món "đinh" của Bình mỗi khi anh cảm thấy cần một chút năng lượng tích cực. Miếng sườn cốt lết được anh đập dập, tẩm ướp mật ong, nước mắm ngon và bí kíp gia truyền là một chút sữa đặc để miếng thịt mềm mướt, không bị khô khi nướng trên lửa lớn.
Lúc Bình bưng đĩa cơm tấm ra, ba cô gái đã hoàn toàn bị chinh phục. Đĩa cơm tấm trắng ngần, miếng sườn nướng cháy cạnh thơm phức, miếng chả trứng vàng ươm và một ít đồ chua màu sắc bắt mắt. Đặc biệt nhất là chén nước mắm kẹo kẹo, ớt băm đỏ rực nổi lên trên như những cánh hoa.
"Anh ơi, ngon quá!" Cô gái ban nãy định sờ mèo giờ đã quên sạch con Mỡ, chỉ mải mê thưởng thức miếng sườn. "Thịt mềm mà thấm vị lắm anh ạ, không giống mấy quán cơm tấm công nghiệp em hay ăn."
Bình đứng tựa lưng vào quầy gỗ, tay cầm ly trà đá, vẻ mặt vẫn bình thản như không. "Ngon là vì tôi không có KPI. Tôi nướng miếng thịt khi nó đã sẵn sàng, chứ không phải khi khách hàng đang hối. Đồ ăn nó cũng có linh hồn, cô hối nó là nó dỗi, nó dai cho biết mặt ngay."
Trong lúc các vị khách đang ăn, Linh "Deadline" lại xuất hiện. Hôm nay cô không mang laptop, tóc cũng đã chải chuốt gọn gàng hơn một chút, nhưng gương mặt vẫn phảng phất vẻ mệt mỏi của một kẻ vừa bước ra khỏi chiến trường văn phòng.
Linh nhìn ba cô gái, rồi nhìn sang Bình, bĩu môi: "Gớm, nay dậy sớm thế? Lại còn nấu cơm tấm nữa, muốn cạnh tranh với quán đầu ngõ à?"
"Quán đầu ngõ bán cơm, tôi bán sự bình yên kèm cơm." Bình đáp trả ngay lập tức. "Nay không mang 'vợ' theo à?" (Bình ám chỉ cái laptop của Linh).
"Vợ tôi hôm nay bị hỏng sạc rồi, đang đưa đi cấp cứu." Linh ngồi xuống ghế, đưa tay định vuốt ve con Mỡ đã ăn no và đang nằm liếm lông.
Lần này, con Mỡ không tránh đi. Nó khẽ kêu "meo" một tiếng rồi dụi đầu vào tay Linh. Ba cô gái bàn bên cạnh nhìn thấy cảnh đó thì mắt chữ O mồm chữ A.
"Ơ kìa anh, sao bạn này sờ được mà không bị thu tiền?"
Bình liếc nhìn Linh, rồi quay sang nhóm khách: "Đấy là khách VIP, nợ tiền cơm nhiều đến mức con mèo nó phải nhận diện khuôn mặt để sau này còn đi đòi nợ đấy."
Linh lườm Bình một cái cháy mặt: "Anh đừng có mà bôi nhọ tôi trước mặt khách nhé! Tôi trả đủ cả rồi đấy."
"Còn năm ngàn tiền ngắm mèo hôm qua." Bình nhắc nhở với vẻ mặt tỉnh bơ nhất thế giới.
Linh nghiến răng, móc túi lấy tờ năm ngàn đồng đập xuống bàn: "Đây! Thu đi cho giàu! Tiền đấy mua cho nó cái vòng cổ mới đi, nhìn nó béo đến mức cái vòng cũ sắp thít cổ nó tới nơi rồi kìa."
Bình cầm tờ năm ngàn, cẩn thận bỏ vào một cái ống tre trên kệ bếp. "Tiền này tôi tích lại để mua cá thu cho nó đấy. Cô không biết là nuôi một 'Giám đốc nhân sự' tốn kém thế nào đâu."
Nhóm ba cô gái ăn xong, đứng dậy trả tiền, không quên xin chụp với Bình một tấm ảnh nhưng bị anh từ chối thẳng thừng với lý do: "Tôi không có bản quyền hình ảnh, chụp xong quán đông khách lại làm tôi mất ngủ."
Khi quán chỉ còn lại Bình và Linh, không gian bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Tiếng gió thổi qua lá bàng nghe xào xạc. Linh bỗng tiếng thở dài: "Bình này, đôi khi tôi ước mình cũng dám bỏ hết để mở một cái tiệm nhỏ như anh. Không sếp, không khách hàng, không KPI."
Bình nhìn sâu vào chén trà, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ đùa cợt thường ngày: "Mở tiệm không khó, cái khó là cô có chịu được sự cô đơn khi cả thế giới ngoài kia đang chuyển động, còn cô thì đứng yên không? Cô có dám đối mặt với việc ngày mai có thể không có đồng nào vào túi, nhưng vẫn thản nhiên đi dắt mèo dạo phố không?"
Linh im lặng. Câu hỏi của Bình chạm vào nỗi sợ sâu thẳm nhất của mỗi người trẻ ở đô thị này: Nỗi sợ bị bỏ lại phía sau.
"Ăn đi." Bình đặt đĩa cơm tấm cuối cùng lên bàn cho Linh. "Ăn xong rồi về mà sửa cái laptop. Cuộc đời là một cái deadline dài hạn, cô không trốn được đâu, chỉ có thể tìm một chỗ dừng chân để thở thôi."
Linh cầm đũa, bắt đầu ăn. Miếng sườn thơm phức, vị ngọt mặn hài hòa lan tỏa khiến cô cảm thấy lòng mình dịu lại. Ngoài kia, tiếng còi xe bắt đầu rền vang báo hiệu một buổi chiều bận rộn. Nhưng trong con ngõ cụt này, dưới gốc cây bàng già, thời gian dường như đang ngừng lại, chỉ để dành chỗ cho mùi thơm của cơm tấm và tiếng kêu meo meo đầy mãn nguyện của một con mèo béo.