MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChủ Quán Này Không Bình ThườngChương 4: Linh Deadline và lời nguyền "Cơm chiên hành tây"

Chủ Quán Này Không Bình Thường

Chương 4: Linh Deadline và lời nguyền "Cơm chiên hành tây"

1,491 từ · ~8 phút đọc

Cơn mưa rào bất chợt của thành phố không làm không khí dịu đi mà chỉ khiến cái oi nồng bốc lên từ mặt đường nhựa thêm phần nhức nhối. Bình đứng trong bếp, mắt lim dim nhìn những giọt nước đọng trên tán lá bàng ngoài sân. Anh vừa định vặn đài nghe bản tin dự báo thời tiết thì cửa quán bị đẩy ra một cách thô bạo.

Vẫn là cái dáng vẻ ấy, nhưng hôm nay mức độ "tàn tạ" của Linh đã đạt đến một tầm cao mới. Quần áo cô xộc xệch, một bên quai giày cao gót bị đứt khiến bước đi khập khiễng, và điều đáng sợ nhất chính là khuôn mặt. Linh không khóc, nhưng đôi mắt cô đỏ ngầu, môi mím chặt đến trắng bệch. Cô tiến thẳng đến quầy bar, đặt "cộp" chiếc laptop xuống, giọng khản đặc:

"Bình, nấu cho tôi món gì đó... cay thật cay, hoặc cực kỳ kinh tởm đi. Tôi muốn cảm thấy một cái gì đó khác ngoài nỗi nhục nhã lúc này."

Bình nhướn mày, thong thả rót một ly trà đá đẩy về phía cô: "Cay thì có ớt hiểm, kinh tởm thì có mắm tôm nguyên chất. Cô chọn cái nào? Mà này, giày đứt thì cởi ra, đi chân đất trong tiệm tôi không thu phí vệ sinh đâu."

Linh húp một ngụm trà lớn, rồi bỗng nhiên che mặt, vai run bần bật. "Thằng cha sếp mới... hắn ta vừa ném bản thảo của tôi vào sọt rác ngay trước mặt cả phòng. Hắn bảo văn phong của tôi như nước ốc, bảo tôi không có tương lai trong ngành này. Mười năm, Bình ạ... mười năm tôi cống hiến để nhận lại một cái sọt rác."

Bình im lặng. Anh không đưa khăn giấy, cũng không nói những lời an ủi "mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi" sáo rỗng. Anh biết, với những người như Linh, an ủi lúc này chỉ là một loại xúc phạm.

Anh quay vào bếp, lục lọi trong ngăn kéo lấy ra một rổ hành tây lớn. Bình bắt đầu lột vỏ. Một củ, hai củ, ba củ. Anh thái hành tây thành những hạt lựu nhỏ. Tiếng dao gõ xuống thớt hôm nay có vẻ dồn dập hơn thường lệ. Tinh dầu hành bốc lên, cay nồng đến mức con Mỡ đang nằm gần đó cũng phải hắt xì một cái rồi tháo chạy lên gác xép.

"Này, anh định ám sát tôi bằng hành đấy à?" Linh ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi bắt đầu giàn dụa vì mùi hành nồng nặc.

"Tôi đang nấu 'Cơm chiên cho người thất bại'. Món này nhiều hành tây lắm, cô không muốn khóc vì sếp thì cứ đổ lỗi cho hành đi. Khóc vì hành tây thì không ai bảo cô yếu đuối cả." Bình nói, tay vẫn thoăn thoắt đảo chảo.

Anh không chỉ cho hành tây. Bình cho thêm rất nhiều tiêu đen xay thô, một ít ớt bột loại cay nhất mà chú Sáu vừa mang từ miền Trung ra, và những hạt cơm nguội đã được bóp tơi, thấm đẫm lòng đỏ trứng gà vàng ươm.

Tiếng chảo gang reo vang dưới ngọn lửa lớn. Mùi thơm của hành tây khi bị cháy cạnh quyện với mùi tiêu cay nồng tạo thành một loại kích thích mãnh liệt. Bình đảo tay liên tục, khiến những hạt cơm nhảy múa trên mặt chảo, săn lại, vàng ruộm và bóng bẩy.

Mười phút sau, một đĩa cơm nóng hổi được đặt trước mặt Linh. Nó không có tôm, không có thịt bò, chỉ có cơm, trứng và một lượng hành tây khổng lồ.

"Ăn đi. Ăn cho sạch nước mắt, rồi tính tiếp."

Linh cầm thìa, xúc một miếng thật lớn đưa vào miệng. Ngay lập tức, vị cay nồng của tiêu và ớt xộc thẳng lên đại não, theo sau đó là cái vị ngọt hăng đặc trưng của hành tây chín tới. Cô nhai, và nước mắt bắt đầu rơi lả chã.

Cô khóc thật sự. Không phải vì hành, cũng chẳng phải vì vị cay. Cô khóc cho mười năm thanh xuân bỏ lại trong những văn phòng máy lạnh, khóc cho những đêm thức trắng chạy theo những ý tưởng mà người ta coi là rác rưởi. Linh vừa ăn vừa nấc nghẹn, từng hạt cơm thấm đẫm vị mặn của nước mắt.

Bình đứng bên cạnh, lấy ra một miếng vải mướp khô, thong thả lau lại mấy cái chén sứ. Anh không nhìn cô, chỉ nói bâng quơ: "Hồi tôi còn làm Trưởng phòng sáng tạo, có lần sếp bắt tôi sửa một cái logo đến lần thứ ba mươi hai. Đến lần thứ ba mươi ba, tôi mang cái máy tính ném thẳng xuống hồ cá cảnh của lão rồi đi về. Cô biết cảm giác lúc đó thế nào không?"

Linh dừng nhai, ngước mắt nhìn anh.

"Cảm giác giống như miếng hành tây này vậy." Bình chỉ vào đĩa cơm. "Lúc đầu thì hăng, thì cay, làm mình phát khóc. Nhưng khi đi qua lửa đỏ, nó lại trở nên ngọt ngào. Cô bây giờ chính là lúc đang bị 'ăn hành' đấy. Nếu cô không chịu được nhiệt, cô sẽ mãi là củ hành hăng. Còn nếu chịu được, cô sẽ là thành phần ngọt nhất trong đĩa cơm của chính mình."

Linh nhìn đĩa cơm đã vơi một nửa, rồi nhìn người đàn ông đang mặc tạp dề màu xanh rêu trước mặt. Cô bỗng nhận ra, Bình không hề "tùy tiện" như vẻ ngoài của anh. Mỗi món ăn anh nấu, mỗi lời anh cà khịa, đều là một loại liều thuốc được kê đơn chính xác cho căn bệnh của từng vị khách.

"Bình... món này cay quá." Linh sụt sịt, cầm ly trà đá áp lên má.

"Cay mới tỉnh người. Chứ cứ ngọt xớt như mấy lời khen đãi bôi của khách hàng cô, thì có ngày cô chết trong ảo tưởng." Bình thu lại ly trà, rót cho cô một ly nước lọc ấm. "Uống đi, rồi cởi cái đôi giày đứt quai kia ra. Chú Sáu xe ôm có bộ đồ nghề sửa xe ở đầu ngõ, để tôi mang ra nhờ chú ấy dán lại cho. Đi khập khiễng thế kia, sếp cô không đuổi thì người ta cũng tưởng cô đi ăn xin."

Linh phì cười, lần đầu tiên trong ngày cô cảm thấy lồng ngực mình không còn thắt lại nữa. Cô cởi giày, để đôi chân trần chạm xuống nền gạch tàu mát lạnh của quán. Cảm giác thật thoải mái, giống như vừa cởi bỏ được một lớp xiềng xích.

Bình cầm đôi giày đứt quai, lững thững đi ra đầu ngõ. Linh ngồi lại một mình trong quán, lặng lẽ ăn nốt những hạt cơm cuối cùng. Con Mỡ từ trên gác xép thấy mùi hành đã bớt nồng, bèn rón rén đi xuống. Nó nhìn Linh, rồi nhìn đĩa cơm trống không, sau đó thản nhiên nhảy lên đùi cô, cuộn tròn lại như một cái tổ ấm áp.

Linh đưa tay vuốt ve bộ lông mượt mà của nó. Lần này, Mỡ không đòi phí năm ngàn đồng. Nó khẽ gừ gừ trong cổ họng, một âm thanh rung động nhẹ nhàng khiến lòng người bình tâm đến lạ.

Ngoài kia, mưa đã tạnh. Ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu nhuộm thắm con ngõ cụt. Linh nhìn vào màn hình laptop đang ở chế độ ngủ, bỗng thấy cái dự án bị vứt vào sọt rác kia thực ra cũng chẳng phải là ngày tận thế.

Mười lăm phút sau, Bình quay lại với đôi giày đã được dán bằng keo dính sắt chắc chắn, kèm theo một đống mẩu chuyện phiếm của chú Sáu về việc bà bán nước chè vừa trúng số đề.

"Đây, giày của cô. Chú Sáu lấy công bằng một bao thuốc, tôi tính vào tiền cơm của cô luôn nhé." Bình ném đôi giày xuống chân Linh.

Linh xỏ giày vào, đứng dậy vươn vai một cái thật dài. "Cảm ơn nhé, ông chủ không bình thường. Mai tôi lại đến."

"Mai tôi nghỉ. Mai tôi bận đi mua xích cho con Mỡ, không nó lại nhảy xuống đầu tôi lần nữa." Bình thản nhiên treo biển "Closed".

Linh cười, vẫy tay chào anh rồi bước ra khỏi ngõ. Lần này, bước chân cô vững chãi hơn, đầu ngẩng cao hơn. Cô không còn là Linh "Deadline" của buổi chiều đầy nước mắt nữa.

Bình đứng nhìn theo, rồi cúi xuống nhìn con Mỡ: "Mày thấy chưa Mỡ, hành tây quả nhiên là vũ khí lợi hại nhất của đầu bếp. Làm người ta khóc mà người ta vẫn phải trả tiền cảm ơn."

Mỡ chỉ ngáp một cái dài, rồi quay lưng đi thẳng vào trong nhà, để lại chủ quán với một buổi chiều tà yên tĩnh và mùi hương hành tây vẫn còn vương vấn đâu đây.