MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChủ Quán Này Không Bình ThườngChương 5: Hôm nay chủ quán bận đi... ngắm mưa, quán nghỉ!

Chủ Quán Này Không Bình Thường

Chương 5: Hôm nay chủ quán bận đi... ngắm mưa, quán nghỉ!

1,472 từ · ~8 phút đọc

Sáng nay, bầu trời thành phố không có lấy một gợn nắng. Những đám mây xám xịt, nặng nề sà xuống thấp, ôm lấy những tòa cao ốc xa xa. Không khí đặc quánh mùi hơi nước và vị mằn mặn của đất đá trước cơn giông. Bình thức dậy, không cần sự giúp đỡ của con Mỡ, anh cứ thế nằm nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa gỗ.

Anh chậm rãi bước ra hiên, không cầm chổi quét lá, cũng không nhóm than. Bình nhìn bảng phấn, cầm giẻ lau sạch thực đơn cơm tấm ngày hôm qua, rồi thay vào đó bằng một dòng chữ nắn nót hơn mọi khi: "Trời đẹp để ngắm mưa. Quán nghỉ. Gõ cửa là người không có tâm hồn."

Mỡ nhảy lên chiếc ghế mây bên cạnh anh, cuộn tròn lại, cái mũi hồng hồng phập phồng theo nhịp thở. Hai chủ tớ cứ thế ngồi bất động, như thể họ là một phần của bức tranh tĩnh vật trong con ngõ cụt.

"Rào!"

Cơn mưa sập xuống nhanh như một nhát chém. Nước đổ từ trên mái hiên xuống sân gạch tàu, trắng xóa cả một vùng nhìn. Mùi đất bốc lên nồng nàn, rồi nhanh chóng bị vị mát lạnh của nước mưa lấn át. Bình nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Với anh, đây là khoảnh khắc xa xỉ nhất của một kẻ từng làm trưởng phòng sáng tạo: Được phép lười biếng một cách công khai và có lý do chính đáng.

Đang lúc tâm hồn bay bổng theo những hạt mưa, một âm thanh không mong muốn vang lên. Tiếng đập cửa "rầm rầm" dồn dập, xen lẫn tiếng gọi thất thanh.

"Bình! Mở cửa! Cháy nhà rồi... à không, ướt hết người tôi rồi!"

Bình không nhúc nhích, chỉ khẽ thở dài: "Mỡ, kẻ không có tâm hồn đến rồi kìa."

Linh "Deadline" xuất hiện trong bộ dạng không thể thảm hại hơn. Chiếc váy công sở dính chặt vào người, mái tóc bết lại, và quan trọng nhất là cô đang dùng cái túi đựng laptop đắt tiền để che đầu. Cô không đợi Bình cho phép, cứ thế đẩy cửa rào, lao thẳng vào hiên quán, đứng run cầm cập.

Linh nhìn tấm bảng, rồi nhìn Bình đang thong dong tựa lưng vào ghế gỗ: "Anh... anh bị hâm à? Trời mưa thế này không mở cửa cho khách trú, lại còn ngồi đấy ngắm mưa?"

"Nội quy mới: Mưa trên 5mm là quán nghỉ." Bình không thèm mở mắt. "Cô vào đây làm gì? Phá hỏng bầu không khí thanh tịnh của tôi."

Linh tức tối ném cái túi laptop lên bàn, vừa vắt tà áo vừa càu nhàu: "Thanh tịnh cái con khỉ! Tôi đang đi gặp khách hàng thì xe chết máy ngay đầu ngõ. Nghĩ bụng vào đây trú mưa làm bát cơm nóng, ai ngờ gặp ngay lão chủ quán hâm hấp."

Bình lúc này mới mở một mắt ra, nhìn Linh. Anh thấy đôi môi cô tím tái vì lạnh, đôi vai nhỏ bé run rẩy dưới lớp áo mỏng. Anh tặc lưỡi, đứng dậy đi vào trong nhà.

"Ngồi yên đấy. Động vào con Mỡ nó quào cho thì đừng có bắt đền."

Năm phút sau, Bình quay trở lại, ném cho Linh một chiếc khăn tắm màu xám và một bộ đồ thun rộng thình thình. "Vào trong mà thay ra. Cô mà lăn ra ốm ở đây là tôi lại mất công dọn dẹp, mệt lắm."

Linh ôm lấy bộ quần áo, định cãi lại nhưng cái lạnh làm cô cứng cả họng, đành ngoan ngoãn đi vào phía sau bình phong. Khi cô trở ra trong bộ đồ "oversize" của Bình, trông cô chẳng khác nào một đứa trẻ đang mặc trộm đồ của người lớn. Cái vẻ sắc sảo, hối hả thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự nhỏ bé, lọt thỏm giữa không gian của tiệm cơm.

Bình không nói gì, anh đang đứng bên bếp gas. Lần này anh không nấu cơm. Anh đang đun một nồi nước nhỏ với gừng già đập dập, vài lát sả và một ít đường phèn. Mùi gừng cay nồng bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi mưa lạnh, tạo nên một cảm giác ấm áp lạ kỳ.

Anh rót thứ nước hổ phách ấy ra hai cái cốc sứ cũ, đặt xuống bàn: "Uống đi. Trà gừng giải cảm. Uống xong thì ngồi im mà ngắm mưa, cấm nói chuyện công việc, cấm nhắc đến deadline."

Linh cầm cốc trà, hơi ấm từ sứ truyền vào lòng bàn tay khiến cô thấy dễ chịu hẳn. Cô nhấp một ngụm, vị cay của gừng xộc thẳng lên mũi, rồi cái ngọt thanh của đường phèn đọng lại nơi cổ họng. Cô nhìn ra màn mưa trắng xóa trước mặt, bỗng thấy cái ngõ cụt này giống như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với thế giới ngoài kia.

"Này Bình..." Linh lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ hơn hẳn mọi khi. "Sao anh lại thích ngắm mưa? Bình thường người ta thấy mưa là thấy buồn, thấy bẩn, thấy kẹt xe..."

Bình nhìn những bong bóng nước vỡ tan trên sân gạch: "Mưa không buồn. Người ta buồn nên mới đổ lỗi cho mưa. Với tôi, mưa là lúc thành phố này im lặng nhất. Tiếng mưa át hết tiếng còi xe, tiếng chửi thề, tiếng hối thúc của sếp cô. Khi mưa, mọi người đều phải dừng lại. Và tôi thích nhìn người ta phải dừng lại một cách bất lực như thế."

Linh im lặng. Cô nhìn sang Bình. Gương mặt anh dưới ánh sáng mờ ảo của ngày mưa trông hiền lành hơn, những nếp nhăn của sự mệt mỏi dường như đã bị nước mưa rửa trôi. Cô bỗng nhận ra, Bình không phải lười, anh chỉ đang bảo vệ sự bình yên của mình một cách cực đoan.

"Anh biết không, mười năm qua, tôi chưa bao giờ dừng lại quá mười phút để nhìn một cơn mưa cả." Linh thở dài, hơi ấm từ chén trà phả lên mặt. "Nếu mưa, tôi sẽ cuống cuồng tìm taxi, hoặc vừa trú mưa vừa check mail. Cảm giác ngồi không thế này... thật là tội lỗi."

"Tội lỗi là do cô tự huyễn hoặc mình thôi." Bình thản nhiên đáp. "Thế giới này không có cô xoay quanh mười phút cũng chẳng sụp đổ đâu. Ăn miếng bánh quy đi."

Anh đẩy đĩa bánh quy gừng tự làm về phía cô. Linh cầm một miếng, cắn nhẹ. Vị bánh giòn tan, thơm mùi bơ và gừng. Hai người cứ thế ngồi im lặng suốt một tiếng đồng hồ. Tiếng mưa rơi trên mái tôn như một bản nhạc thiền, con Mỡ thỉnh thoảng lại vươn vai ngáp dài, đuôi ngoáy nhẹ vào tay Linh như một lời chào xã giao.

Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Không máy tính, không điện thoại (vì máy cô đã hết pin), không có những con số nhảy múa trong đầu. Chỉ có mùi gừng, mùi mưa và sự tĩnh lặng của một buổi chiều nghỉ bán.

Đến khi cơn mưa bắt đầu ngớt, chỉ còn lại những hạt mưa bụi li ti, Linh mới đứng dậy. Cô thay lại bộ đồ đã được Bình sấy khô bằng máy sấy tóc (một sự quan tâm hiếm hoi mà anh cố tình làm với vẻ mặt khó ở).

"Cảm ơn vì chén trà gừng và... sự yên tĩnh." Linh nói khi đứng trước cửa quán.

Bình đang cầm chổi quét những cánh hoa bàng bị mưa đánh rụng, không ngẩng đầu lên: "Tiền trà gừng và tiền thuê quần áo tổng cộng là năm mươi ngàn. Chúc cô về nhà không bị cảm, để mai còn đến mà trả nợ."

Linh bật cười, lần này nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng vừa le lói sau mây. Cô vẫy tay chào anh rồi bước ra ngõ.

Bình đứng nhìn cái dáng nhỏ nhắn của cô đi xa, rồi cúi xuống nhìn con Mỡ đang cọ chân mình: "Mày thấy chưa Mỡ, thỉnh thoảng không bán cơm lại kiếm được nhiều hơn bán cơm đấy. Một chén nước gừng mà chém được năm mươi ngàn, tao đúng là thiên tài kinh doanh."

Mỡ kêu "meo" một tiếng khinh bỉ, rồi thong thả đi vào trong nhà. Bình nhìn tấm bảng phấn, xóa dòng chữ "Quán nghỉ", nhưng cũng không viết thêm gì cả. Anh chỉ lẳng lặng ngồi xuống ghế, tiếp tục ngắm những hạt nước cuối cùng rơi xuống từ mái hiên.

Thành phố đã bắt đầu ồn ào trở lại, tiếng động cơ lại rền vang. Nhưng trong lòng Bình, cơn mưa ấy vẫn chưa kết thúc. Nó vẫn đang chảy trôi, mát rượi và bình yên, trong căn bếp nhỏ cuối ngõ cụt.