Sau trận mưa rào hôm qua, con ngõ nhỏ dường như được gột rửa sạch sẽ, nhưng không khí vẫn mang theo cái hơi ẩm ẩm, lành lạnh len lỏi qua từng kẽ gạch. Bình thức dậy với một cảm giác không mấy dễ chịu: anh bị sụt sịt. Có lẽ chén trà gừng hôm qua chỉ đủ cứu Linh chứ không đủ cứu người "dầm mưa" phục vụ như anh.
"Mỡ, hôm nay tao đình công thật đấy. Đừng có nhảy vào bụng tao." Bình lầm bầm, kéo chăn trùm kín đầu.
Nhưng thế giới vốn chẳng bao giờ để Bình yên ổn. Chưa đầy mười lăm phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Không phải kiểu đập phá của Linh, cũng không phải tiếng gọi hào sảng của chú Sáu. Đó là những tiếng "cộc... cộc..." rụt rè, đứt quãng, nghe như tiếng một người đang kiệt sức.
Bình thở dài, vò mái tóc rối bù như ổ quạ, lết đôi dép tổ ong ra mở cửa. Trước mắt anh là một người phụ nữ trạc tuổi trung niên, mặc bộ đồ công nhân vệ sinh môi trường. Gương mặt bà xám ngắt, đôi môi khô khốc, tay bám chặt vào cánh cửa để không ngã khuỵu.
"Chú ơi... cho tôi... cho tôi xin bát nước nóng được không?" Giọng bà thều thào.
Bình nhìn xuống quầng thâm và đôi bàn tay run rẩy của bà, cái tính "khó ở" thường ngày bỗng chốc bay biến. Anh đỡ lấy cánh tay gầy guộc của người phụ nữ, dìu bà vào chiếc ghế gỗ sát bếp.
"Bác ngồi đây. Đừng có xin nước nóng, bác sắp ngất đến nơi rồi."
Bình vặn bếp. Hôm nay anh không có hứng nấu cơm tấm, cũng chẳng muốn làm kho quẹt. Trong cái thời tiết âm u này, khi cơ thể người ta biểu tình, thứ duy nhất có thể vỗ về chính là sự thanh đạm.
Anh lấy ra một nắm gạo tám thơm, loại gạo hạt nhỏ nhưng khi nấu lên lại dẻo và cực kỳ ngọt. Bình vo gạo thật nhẹ tay, rồi cho vào nồi đất. Điểm mấu chốt của món ăn hôm nay nằm ở nắm lá dứa xanh mướt anh vừa hái ngoài hàng rào. Lá dứa được rửa sạch, thắt nút lại rồi thả vào nồi cháo.
Tiếng nước sôi sùng sục, mùi hương lá dứa bắt đầu tỏa ra. Nó không nồng nàn như mùi thịt nướng, mà dịu nhẹ, thanh khiết, giống như mùi của một buổi sớm mai trên đồng nội. Mùi hương ấy len lỏi vào khứu giác, khiến người phụ nữ đang gục đầu trên bàn khẽ cử động.
Bình đứng bên bếp, đôi mắt lim dim theo làn khói. Nấu cháo trắng tưởng dễ nhưng thực ra lại khó nhất. Phải canh lửa sao cho hạt gạo nở bung như những cánh hoa nhỏ mà không bị nát, nước cháo phải có độ sánh vừa phải, không quá đặc cũng không quá loãng.
Trong lúc đợi cháo chín, Bình mở hũ mắm dưa gang tự muối và một ít hột vịt muối. Anh cẩn thận tách vỏ trứng, lộ ra phần lòng đỏ đỏ rực, béo ngậy, tứa dầu thơm phức.
"Của bác đây. Cháo trắng lá dứa, ăn với hột vịt muối và dưa mắm. Ăn chậm thôi, không là bỏng đấy."
Người phụ nữ ngước nhìn bát cháo trắng ngần, lấm tấm sắc xanh của tinh dầu lá dứa. Bà cầm thìa, múc một miếng cháo không. Vị ngọt của gạo, vị thơm của lá dứa lan tỏa khắp khoang miệng, xoa dịu cái bụng đang cồn cào vì cơn sốt. Khi ăn kèm với một miếng lòng đỏ trứng muối mặn mặn, béo bùi, hay miếng dưa mắm giòn sần sật, bà bỗng bật khóc.
Bà khóc không thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt già nua lăn dài trên gò má sạm nắng. Có lẽ đã lâu lắm rồi, giữa cái phố thị người ta chỉ biết chen lấn nhau này, bà mới được ngồi xuống và ăn một bát cháo tử tế từ một người lạ.
Bình đứng dựa vào quầy, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy cho con Mỡ. Anh không nhìn bà, chỉ nhìn ra ngõ nhỏ: "Bác ăn xong thì cứ ngồi đây mà nghỉ. Tiệm cơm 'Hên Xui' hôm nay bao trọn gói cho người mệt. Ai vào đuổi bác, cháu xử người đó."
Đúng lúc ấy, Linh "Deadline" lại xuất hiện. Cô nàng hôm nay trông khá khẩm hơn, không còn dầm mưa nhưng tay vẫn cầm một sấp tài liệu dày cộp. Vừa bước vào, thấy bầu không khí im lặng lạ thường và người phụ nữ đang lau nước mắt, Linh khựng lại.
Cô định lên tiếng "cà khịa" Bình như mọi khi, nhưng nhìn thấy bát cháo trắng đơn sơ trên bàn, Linh bỗng im bặt. Cô lặng lẽ chọn một góc xa nhất, ngồi xuống và gấp máy tính lại. Một lần duy nhất, Linh không mở laptop khi bước vào quán.
Bình liếc nhìn Linh: "Nay không làm 'nô lệ' nữa à?"
Linh lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ: "Hôm nay tôi thấy lòng mình hơi... bão giông. Cho tôi một bát giống bác ấy đi."
"Hết trứng muối rồi. Chỉ còn cháo trắng với đường cát thôi. Ăn không?" Bình nói dối trắng trợn, dù sau lưng anh vẫn còn nửa chục hột vịt muối.
Linh mỉm cười, một nụ cười không hề gượng ép: "Đường cát cũng được. Miễn là cháo của anh nấu."
Thế là trong gian bếp nhỏ cuối ngõ cụt, có hai vị khách kỳ lạ. Một người phụ nữ lao động nghèo và một cô nàng biên tập viên sành điệu, cả hai đều đang cúi đầu bên bát cháo trắng bốc khói. Mùi lá dứa vẫn cứ thoang thoảng, dịu dàng bao bọc lấy sự im lặng của quán.
Bình nhìn cảnh tượng đó, bỗng thấy cái mũi mình bớt nghẹt hẳn. Anh nhận ra, đôi khi người ta tìm đến tiệm cơm của anh không phải vì thèm một món ngon, mà vì họ cần một nơi được phép "yếu đuối" mà không bị phán xét.
Người phụ nữ ăn xong, bà định rút tiền túi ra nhưng Bình xua tay: "Bác vừa giúp cháu kiểm tra xem cháo hôm nay có đạt chuẩn không đấy. Coi như trả công cho bác. Lần sau bác đi dọn rác qua đây, nếu thấy quán mở thì cứ ghé lấy chai nước nóng nhé."
Bà lão cảm ơn rối rít rồi bước đi, bóng dáng đã vững chãi hơn nhiều. Linh nhìn theo, rồi quay sang Bình: "Anh Bình này, anh bảo anh thờ ơ với tiền bạc, nhưng tôi thấy anh đang tích trữ một loại 'vốn' khác giàu hơn nhiều đấy."
"Vốn gì? Vốn nợ à? Cô còn nợ tôi năm mươi ngàn tiền trà gừng hôm qua đấy, đừng có mà nịnh bọt để quỵt."
Linh phì cười, múc một thìa cháo trắng chấm đường cát đưa vào miệng. Vị ngọt thanh tao làm cô thấy nhẹ bẫng. Cô chợt nhận ra, giữa những ngày bão giông của cuộc đời, đôi khi chúng ta chẳng cần gì nhiều hơn một bát cháo trắng thơm mùi lá dứa và một nơi để dừng lại, chỉ để biết rằng mình vẫn còn là một con người, chứ không phải một cỗ máy chạy theo deadline.
Bình lại cầm bảng phấn ra trước cửa. Anh xóa sạch mọi thứ, chỉ vẽ một vòng tròn nhỏ và ghi: "Hôm nay bán sự tử tế. Giá: Một nụ cười."
Dĩ nhiên, chỉ mười phút sau anh đã xóa đi vì sợ khách kéo đến đông quá làm mình không ngủ được, nhưng ít nhất, trong buổi chiều ẩm ướt ấy, có hai người đã tìm thấy ánh nắng giữa lòng bão giông.