MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChủ Quán Này Không Bình ThườngChương 10: Linh bắt đầu thói quen: Cứ stress là gõ cửa ngõ cụt

Chủ Quán Này Không Bình Thường

Chương 10: Linh bắt đầu thói quen: Cứ stress là gõ cửa ngõ cụt

1,310 từ · ~7 phút đọc

Sáu giờ chiều, khi những tòa nhà văn phòng bắt đầu nôn ra những dòng người mệt mỏi vào cái lòng đường chật hẹp của thành phố, Linh thấy mình đang đứng trước đầu ngõ. Đáng lẽ cô phải rẽ trái để về căn hộ chung cư cao cấp, nơi có cái tủ lạnh đầy ắp đồ ăn đông lạnh và bộ sofa đắt tiền mà cô chẳng mấy khi ngồi ấm chỗ. Nhưng đôi chân cô, như có một bộ định vị tự động, lại rẽ phải.

Linh đi sâu vào con ngõ, bước chân dần chậm lại khi tiếng còi xe ngoài kia nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng trẻ con nô đùa và mùi dầu mỡ thơm nồng từ những gian bếp tập thể.

Trước cửa tiệm cơm "Hên Xui", bảng phấn hôm nay không ghi menu. Nó chỉ vẻn vẹn một dòng chữ viết bằng phấn đỏ, chữ nghuệch ngoạc như thể chủ nhân của nó vừa viết vừa ngáp: "Đang bận suy ngẫm về nhân sinh. Ai stress quá thì tự vào lấy nước mà uống, đừng gọi."

Linh khẽ cười, đẩy cánh cửa gỗ thấp. Bên trong, Bình đang nằm dài trên chiếc võng mắc giữa hai cột nhà, che mặt bằng một tờ báo cũ. Con Mỡ nằm ngay trên bụng anh, cái đuôi ngoáy qua ngoáy lại trông hưởng thụ vô cùng.

Linh không gọi anh. Cô lặng lẽ tiến đến quầy bar, tự rót cho mình một ly nước lọc, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc. Không gian tĩnh mịch đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tạch tạch của chiếc đồng hồ treo tường cũ và tiếng ngáy khe khẽ của "Giám đốc nhân sự" Mỡ.

Mười phút trôi qua. Mười lăm phút. Linh cứ thế ngồi im, mắt nhìn đăm đăm vào bức tường rêu phong ngoài sân. Kỳ lạ thay, cái cảm giác bồn chồn muốn mở laptop ra check mail, cái nỗi lo về bản kế hoạch bị sếp bác bỏ sáng nay, bỗng dưng dịu lại. Nó không biến mất, nhưng nó không còn khiến cô thấy nghẹt thở nữa.

"Hôm nay lại bị sếp mắng hay là bị người yêu bỏ?"

Tờ báo trên mặt Bình hạ xuống, lộ ra đôi mắt ngái ngủ và mái tóc bù xù. Anh vẫn nằm trên võng, không có ý định đứng dậy tiếp khách.

Linh giật mình, rồi thở hắt ra: "Cả hai đều không phải. Chỉ là thấy... hết pin."

Bình nhướn mày, đẩy tờ báo sang một bên rồi chậm rãi ngồi dậy, khiến con Mỡ bị mất chỗ ngủ, kêu "meo" một tiếng bất mãn. Anh đi vào bếp, đôi dép tổ ong kéo lê trên sàn nhà phát ra những tiếng sột soạt lười biếng.

"Hết pin thì sạc. Chứ ngồi đấy thở dài chỉ tổ làm ô nhiễm không khí quán tôi."

Anh bắt đầu nhóm bếp. Linh thấy anh lấy ra một vắt mì sợi thủ công, một ít nấm hương khô đã ngâm nở, và vài lát gừng già. Bình không hỏi cô muốn ăn gì, và Linh cũng đã dần quen với cái sự "độc tài" của đầu bếp tiệm này. Ở đây, bạn không gọi món, bạn chỉ việc ngồi đợi cái "duyên" của Bình phát ra từ gian bếp.

"Ăn mì nấm đi." Bình nói vọng ra. "Nấm này là nấm rừng, gừng này là gừng sẻ. Ăn vào cho nó tỉnh cái người ra, chứ nhìn cô như cái xác không hồn ấy, con Mỡ nó còn chẳng thèm lại gần đòi phí chạm tay."

Hương thơm của nấm quyện với vị cay ấm của gừng bắt đầu lan tỏa. Bình bưng ra một bát mì nghi ngút khói. Sợi mì vàng óng nằm gọn trong làn nước dùng trong vắt, điểm xuyết vài cánh nấm nâu sẫm và hành lá xanh mướt. Không thịt thà, không cầu kỳ, bát mì trông thanh đạm như chính cái cách Bình chọn sống cuộc đời mình.

Linh cầm đũa, thổi nhẹ rồi húp một ngụm nước dùng. Vị ngọt thanh của nấm rừng thấm vào đầu lưỡi, sau đó là cái ấm nồng của gừng lan tỏa xuống tận lòng ngực. Cô cảm thấy như có một luồng điện nhẹ nhàng chạy qua những dây thần kinh đang căng cứng của mình.

"Ngon quá..." Linh lầm bầm, môi nở một nụ cười nhẹ.

Bình ngồi xuống ghế đối diện, cầm một củ gừng khác bắt đầu gọt vỏ. "Cô bắt đầu có thói quen xấu rồi đấy Linh."

Linh dừng đũa, ngơ ngác: "Thói quen gì?"

"Cứ stress là gõ cửa ngõ cụt." Bình liếc nhìn cô bằng ánh mắt sắc sảo thường thấy của một cựu trưởng phòng sáng tạo. "Lúc đầu thì thú vị, nhưng lâu dần, cô sẽ coi cái quán này là nơi trốn chạy. Mà trốn chạy thì không bao giờ giải quyết được vấn đề."

Linh lặng người. Anh lại nói đúng. Cô nhận ra dạo gần đây, mỗi khi gặp rắc rối, thay vì đối mặt hay tìm cách giải quyết, cô lại chỉ mong chóng đến giờ tan làm để chạy đến đây, để được nghe anh "cà khịa", được ăn những món ăn không tên và được im lặng.

"Thế tôi nên làm gì?" Linh hỏi, giọng có chút chơi vơi.

Bình đặt con dao xuống, thong thả đáp: "Hết pin thì sạc bằng mì nấm. Nhưng sạc xong thì phải đi ra ngoài mà làm việc. Quán này chỉ là trạm dừng nghỉ thôi, không phải là cái kén để cô chui vào đấy mà hóa thạch. Ngày mai, đừng có đến đây với cái mặt héo úa này nữa. Muốn đến thì mang theo một tin gì đó vui vui, hoặc chí ít là phải thắng được thằng cha sếp của cô một lần."

Linh nhìn bát mì đã vơi một nửa, rồi nhìn người đàn ông có vẻ ngoài bất cần nhưng tâm hồn lại tinh tế đến đáng sợ trước mặt. Cô bỗng hiểu vì sao anh lại bỏ phố về ngõ. Anh không trốn chạy áp lực, anh chỉ đơn giản là đã "sạc đủ" và chọn một cách vận hành khác cho cuộc đời mình.

"Tôi hiểu rồi. Mai tôi sẽ không đến." Linh nói, dứt khoát húp nốt miếng nước dùng cuối cùng.

"Ấy, mai tôi nấu món sườn xào chua ngọt đấy!" Bình bỗng kêu lên, vẻ mặt lại trở về cái sự "tùy tiện" hên xui. "Không đến là thiệt ráng chịu, đừng có mà đứng ngoài ngõ hít hà cái mùi rồi khóc thầm."

Linh bật cười thành tiếng. Cái gã này đúng là không bao giờ để người ta cảm động được quá ba phút. Cô đứng dậy, lấy từ trong túi ra một tờ tiền đặt lên bàn.

"Tiền mì, cộng với tiền 'tư vấn tâm lý' của ông chủ."

Bình cầm tờ tiền, soi lên ánh đèn dầu lờ mờ: "Tiền tư vấn của tôi đắt lắm, chỗ này chỉ đủ trả tiền mì thôi. Còn nợ nhé!"

Linh vẫy tay chào anh rồi bước ra khỏi ngõ. Lần này, cô không cúi đầu nhìn chân mình nữa. Cô nhìn lên những ngôi sao vừa mới hiện ra trên bầu trời thành phố. Con ngõ cụt vẫn tối, nhưng con đường trong lòng cô dường như đã sáng hơn một chút.

Bình đứng tựa cửa, nhìn theo bóng Linh khuất dần sau góc tường rêu. Anh thở dài, cúi xuống bế con Mỡ lên.

"Mỡ ạ, cái cô Linh này sắp thành khách VIP của quán mình rồi. Mà khách VIP thường là khách phiền phức nhất."

Mỡ kêu "meo" một tiếng, dụi đầu vào tạp dề của anh. Bình lật tấm biển "Open" sang "Closed", rồi chậm rãi bước vào trong, để lại sau lưng một ngày đầy biến động, chuẩn bị cho một giấc ngủ không mộng mị – thứ xa xỉ nhất mà anh đã giành lại được cho chính mình.