MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChủ Quán Này Không Bình ThườngChương 9: Rau muống luộc chấm tương - Vị của tuổi thơ

Chủ Quán Này Không Bình Thường

Chương 9: Rau muống luộc chấm tương - Vị của tuổi thơ

1,247 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm nay, Bình không ngủ nướng. Một sự kiện hiếm hoi ngang ngửa với việc nhật thực toàn phần xảy ra giữa lòng Hà Nội. Anh thức dậy từ lúc năm giờ, lững thững đi bộ ra chợ sớm phía đầu ngõ khi sương còn giăng mờ trên những mái ngói cũ. Bình không mua cá lóc đồng, cũng chẳng mua ba chỉ ngon. Thứ duy nhất anh xách về là hai bó rau muống dài ngoằng, ngọn tía, lá nhỏ – loại rau muống sâm mà người ta bảo chỉ có ở những vùng đất bãi bồi thì mới đủ độ giòn và ngọt.

Quay về quán, Bình thấy con Mỡ đã ngồi đợi sẵn trên thớt, mắt lim dim vẻ trách móc vì chủ dám đi chơi mà không xin phép "Giám đốc nhân sự".

"Xuống! Hôm nay tao không có tâm trạng chiều mày đâu." Bình đẩy nhẹ cái mông mỡ màng của nó xuống sàn.

Bình bắt đầu nhặt rau. Những ngọn rau muống được ngắt ngắn, tước bớt lá, chỉ để lại phần thân giòn sần sật. Anh vừa làm vừa khẽ mỉm cười. Cái mùi nhựa rau hăng hắc bám trên đầu ngón tay bỗng chốc kéo anh về một buổi chiều của hai mươi năm trước, khi anh còn là một thằng nhóc đen nhẻm, ngồi ở ngưỡng cửa nhìn mẹ chuẩn bị bữa cơm nghèo những ngày cuối tháng.

Khi đó, mẹ anh thường bảo: "Muốn biết một người có thực sự biết nấu ăn hay không, cứ nhìn cách họ luộc rau muống."

Bình vặn bếp lò. Nồi nước bắt đầu reo sôi. Anh ném vào đó một nhúm muối hạt to để giữ màu xanh cho rau. Khi nước sôi bùng lên như một cơn giận dữ, anh thả rau vào, dùng đôi đũa cả nhấn xuống thật nhanh. Chỉ đúng hai phút, khi cọng rau vừa chuyển sang màu xanh ngọc bích, anh vớt ngay ra một bát nước đá lạnh để giữ độ giòn.

Đúng lúc đó, Linh "Deadline" lại xuất hiện. Cô bước vào quán với vẻ mặt phờ phạc hơn mọi khi. Có vẻ sau khi từ chối Hoàng và chiếc Mercedes, Bình đã vô tình tạo ra một làn sóng tò mò khiến Linh cũng bị cuốn vào.

"Hôm nay có món gì xa xỉ để 'khịa' lại đại gia hôm qua không anh?" Linh uể oải ngồi xuống, đặt chiếc laptop lên bàn nhưng không mở ra.

Bình không thèm nhìn cô, tay đang múc một bát nước luộc rau trong vắt, vắt vào đó nửa quả chanh. Nước luộc đang từ màu vàng nhạt bỗng hóa thành hồng nhạt, thanh tao vô cùng.

"Hôm nay chỉ có rau muống luộc chấm tương bần. Ai ăn thì ăn, không ăn thì ra đầu ngõ ăn phở bò."

Linh nhìn đĩa rau muống xanh mướt đặt trước mặt, cạnh đó là một bát tương bần vàng sậm, lấm tấm vài miếng gừng thái sợi. Cô nhướn mày: "Anh đùa tôi à? Tôi đi làm cả ngày, chạy deadline sấp mặt, chỉ để về đây ăn rau luộc?"

"Cô không hiểu gì cả." Bình thong thả ngồi xuống đối diện, tự rót cho mình một chén trà. "Đĩa rau này có giá trị chữa lành hơn bất kỳ đĩa bít tết nào của thằng Hoàng. Rau muống này là rau bãi sông, tương này là tương nếp cái hoa vàng chính gốc già tôi gửi từ quê lên. Cô ăn thử một miếng đi, nếu không thấy đáng tiền thì tôi cho không cô bữa này."

Linh cầm đũa, có vẻ không cam tâm nhưng cơn đói bắt đầu biểu tình. Cô gắp một ngọn rau, chấm đẫm vào bát tương gừng rồi đưa vào miệng.

Rắc.

Tiếng cọng rau muống giòn tan vang lên trong khoang miệng. Vị ngọt thanh của rau quyện với vị mặn mòi, đậm đà và bùi bùi của tương nếp, thêm cái cay nồng ấm của gừng sợi. Linh khựng lại. Một hương vị mộc mạc đến nao lòng bỗng chốc chiếm trọn tâm trí cô.

Linh húp một ngụm nước rau luộc chua chua, thanh mát. Cái nóng của mùa hè, cái áp lực của những bản thảo chưa hoàn thành, sự mệt mỏi của những cuộc họp vô nghĩa... tất cả như bị một gáo nước mát dội sạch.

"Bình này..." Linh nói, giọng bỗng dưng nghẹn lại. "Lâu lắm rồi tôi mới được ăn miếng rau có vị như rau ở nhà ngoại tôi hồi xưa."

Bình nhìn sâu vào chén trà, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ đùa cợt thường ngày: "Hồi tôi còn làm ở văn phòng, có những ngày tôi được ăn tôm hùm, ăn gan ngỗng ở những nhà hàng năm sao. Nhưng lạ là lúc nào tôi cũng thấy đói. Cái đói ấy không nằm ở bao tử, mà nằm ở ký ức. Người ta cứ mải mê đi tìm những hương vị mới lạ, nhưng cuối cùng, thứ có thể giữ chân mình lại lâu nhất lại chính là đĩa rau luộc của mẹ."

Anh nhìn ra gốc bàng già ngoài sân, nơi ánh nắng đang nhảy múa trên những chiếc lá. "Tôi mở cái quán này, thực ra không phải để kiếm tiền. Tôi mở nó để tìm lại chính mình của những ngày còn biết rung động vì một bát cơm nóng."

Linh im lặng ăn. Cô ăn một cách chậm rãi, tận hưởng từng chút một cái vị giòn, vị ngọt, vị cay nồng ấy. Lần đầu tiên, cô thấy cái tiệm cơm "Hên Xui" này không hề hên xui chút nào. Nó là một sự sắp đặt đầy tinh tế của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao rồi tự nguyện bước xuống vực sâu để tìm thấy sự bình thản.

Bữa cơm kết thúc, Linh không đứng dậy ngay. Cô nhìn con Mỡ đang nằm dài dưới chân, rồi nhìn Bình đang thong thả dọn dẹp bát đĩa.

"Anh Bình, anh có nghĩ là... tôi cũng nên dừng lại không? Cái deadline này nó đang ăn mòn tôi."

Bình dừng tay, liếc nhìn Linh. Anh thấy quầng thâm mắt cô hôm nay dường như nhạt đi một chút sau bữa rau luộc. "Dừng lại hay không là do cô. Nhưng nếu cô thấy mình giống như một ngọn rau muống bị luộc quá lửa, vừa nát vừa xỉn màu, thì tốt nhất là nên vớt ra nước đá mà giải nhiệt đi."

Linh bật cười. Cách ví von của Bình bao giờ cũng "mắm muối" nhưng lại cực kỳ thấm thía.

Chiều hôm đó, Bình không treo biển "Hết cơm". Anh chỉ lặng lẽ lấy phấn viết lên bảng một dòng chữ nhỏ:

"Hôm nay chỉ có rau muống luộc. Vị của tuổi thơ không bán, chỉ tặng cho những ai biết nhớ nhà."

Chú Sáu xe ôm đi ngang qua, ngó vào thấy đĩa rau còn sót lại trên bàn, bèn tấp xe vào: "Bình ơi, cho chú xin bát nước rau luộc nhé. Nay nóng quá, uống cái này mới là nhất!"

Bình cười, rót cho chú Sáu một bát đầy nước rau đánh sấu chua thanh.

Ngày hôm nay của tiệm cơm kết thúc sớm. Bình bế con Mỡ lên, bước ra ngoài cửa ngõ. Anh thấy lòng mình nhẹ tênh như một sợi rau muống bồng bềnh trên mặt nước. Hóa ra, để hạnh phúc, người ta không cần một chiếc Mercedes đen bóng, người ta chỉ cần một đĩa rau xanh mướt và một người hiểu mình để cùng ăn, thế là đủ.