MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChủ Quán Này Không Bình ThườngChương 8: Khi đại gia đòi mua công thức bằng một chiếc Mercedes

Chủ Quán Này Không Bình Thường

Chương 8: Khi đại gia đòi mua công thức bằng một chiếc Mercedes

1,281 từ · ~7 phút đọc

Con ngõ nhỏ vốn dĩ chỉ chịu được bề ngang của hai chiếc xe máy lách qua nhau, bỗng một ngày bị náo động bởi sự xuất hiện của một "vật thể lạ". Đó là một chiếc Mercedes đen bóng lộn, sang trọng đến mức lạc quẻ giữa những bức tường rêu phong và những dây phơi quần áo của khu phố. Chiếc xe đỗ xịch ở đầu ngõ vì không thể vào sâu hơn, thu hút mọi ánh nhìn tò mò của bà bán nước chè và đám trẻ con trong xóm.

Một người đàn ông bước xuống, vest tông xám lịch lãm, giày da sáng bóng không một hạt bụi. Đó là Hoàng – bạn cũ của Bình, và hiện tại là một ông chủ của chuỗi thức ăn nhanh đang bành trướng khắp thành phố.

Hoàng khẽ nhíu mày, dùng khăn tay che mũi khi đi ngang qua đống lá bàng mà ông cụ ve chai vừa quét gọn. Hắn bước vào tiệm cơm "Hên Xui" với thái độ của một vị hoàng đế đi vi hành ở khu ổ chuột.

"Bình, cậu vẫn sống ở cái xó xỉnh này à?" Hoàng lên tiếng, giọng đầy vẻ trịch thượng.

Bình đang lười biếng dùng tăm chọc chọc vào một miếng dưa chuột cho con Mỡ chơi, không thèm ngẩng đầu: "Xó xỉnh này không đón khách đi giày da bóng quá mức cần thiết. Cẩn thận, sàn nhà tôi trơn, ngã gãy răng thì chuỗi thức ăn của cậu mất người đại diện đấy."

Hoàng không chấp nhặt, hắn tự kéo một chiếc ghế gỗ ra ngồi, lấy từ trong túi áo một bản hợp đồng phẳng phiu.

"Vào thẳng vấn đề nhé. Tôi đã nếm thử món cá kho tộ và món kho quẹt của cậu qua một vài người quen mang về. Hương vị đó... rất đặc biệt. Tôi muốn mua lại toàn bộ công thức độc quyền các món chính của tiệm này. Giá là một chiếc Mercedes đời mới nhất, hoặc một số tiền đủ để cậu mở một cái nhà hàng mặt phố hoành tráng."

Bình dừng động tác trêu mèo, khẽ bật cười. "Một chiếc Mercedes? Hoàng này, cậu nghĩ tôi bỏ cái chức Trưởng phòng để về đây làm đầu bếp chỉ vì tôi thiếu xe đi à?"

"Tôi biết cậu thích tự do," Hoàng kiên trì thuyết phục, "nhưng tự do trong nghèo nàn thì gọi là lầm lạc. Về đội của tôi, cậu chỉ cần đứng tên kỹ thuật, mọi thứ vận hành, KPI, nhân sự đã có hệ thống lo. Cậu sẽ giàu, Bình ạ. Giàu hơn tất cả những gì cậu từng mơ."

Đúng lúc này, Linh "Deadline" bước vào. Cô vừa nhìn thấy Hoàng và chiếc Mercedes ở đầu ngõ là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Cô lặng lẽ ngồi xuống góc bàn quen thuộc, lần này không mở laptop mà chống cằm xem kịch hay.

Bình đứng dậy, đi vào bếp. Anh không trả lời Hoàng ngay mà bắt đầu lấy ra một cái niêu đất cũ. Anh ném vào đó mấy miếng cá lóc đồng săn chắc, một nắm tiêu xanh, và bí quyết nằm ở phần nước màu tự thắng từ đường thốt nốt vàng óng.

"Cậu định nấu món gì?" Hoàng hỏi, mắt nhìn vào cái bếp lò ám khói với vẻ ghê tởm.

"Cá kho tộ. Món mà cậu muốn mua bằng cái Mercedes đấy." Bình đáp ngắn gọn.

Tiếng lửa reo, mùi nước mắm cốt bắt đầu quyện với mùi tiêu xanh cay nồng lan tỏa. Khác với những nhà hàng của Hoàng, nơi mọi thứ được cân đong bằng mililit và gram bởi máy móc, bếp của Bình vận hành bằng cảm xúc. Anh nêm nếm bằng mắt, bằng mũi, và bằng cả cái sự "tùy tiện" của một đại sư.

Khi niêu cá bắt đầu cạn nước, keo lại thành một lớp màu nâu cánh gián bóng bẩy, Bình bưng cả niêu đặt lên bàn, kèm theo một bát cơm trắng bốc khói.

"Ăn thử đi. Ăn miếng cá này rồi tôi nói chuyện hợp đồng."

Hoàng cầm đũa, gắp một miếng cá. Vị ngọt của thịt cá đồng, vị béo của chút mỡ lợn lót dưới đáy niêu, và cái cay nồng nàn của tiêu xanh bùng nổ trong miệng hắn. Đó là hương vị của ký ức, của sự chân thật mà những dây chuyền công nghiệp của Hoàng không bao giờ sao chép được.

"Ngon... rất ngon." Hoàng thừa nhận, mắt sáng lên. "Vậy cậu đồng ý chứ?"

Bình thong thả lau tay vào tạp dề màu xanh rêu, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh: "Hoàng này, cái Mercedes của cậu có thể chạy nhanh, nhưng nó không thể chở được cái tâm của người nấu. Công thức của tôi không có định lượng. Ngày tôi vui, tôi kho mặn một chút. Ngày tôi buồn, tôi cho nhiều tiêu để khách khóc cùng mình. Ngày tôi lười, tôi đếch nấu. Hệ thống của cậu có chấp nhận được cái sự 'hên xui' đó không?"

Hoàng cứng họng.

Bình chỉ ra phía gốc bàng, nơi ông cụ ve chai đang ngồi nghỉ: "Bát cơm này, tôi bán cho cụ ấy với giá một lần quét sân. Còn cậu, cậu mang một đống sắt thép đến để đòi mua linh hồn của cái quán này. Cậu không mua nổi đâu, vì vốn dĩ tôi không bán."

Linh ngồi bên cạnh khẽ vỗ tay, gương mặt lộ rõ vẻ đắc thắng thay cho Bình.

Hoàng đứng dậy, gương mặt sầm lại, hậm hực thu lại bản hợp đồng. "Cậu vẫn hâm hấp như ngày nào, Bình ạ. Rồi cậu sẽ thấy, khi cái ngõ này bị quy hoạch hoặc khi cậu ốm đau không ai nấu thay, cái triết lý của cậu sẽ không nuôi nổi con mèo béo kia đâu."

"Cảm ơn đã lo lắng," Bình tiễn khách bằng một nụ cười cà khịa đặc trưng, "nhưng ít nhất tối nay tôi ngủ ngon vì không phải lo doanh số cho ai cả. Còn cậu, chắc lại phải uống thuốc ngủ để quên đi cái vị cá kho mà cậu không bao giờ sở hữu được đúng không?"

Hoàng bước nhanh ra khỏi quán, bóng chiếc Mercedes khuất dần, để lại một làn khói trắng nhạt nhòa.

Linh bước tới, nhìn niêu cá còn dở: "Anh ngầu đấy, ông chủ. Suýt nữa thì tôi tưởng mình đang đóng phim hành động chính kịch."

"Ngầu gì. Tiếc cái xe bỏ xừ ra." Bình tặc lưỡi, gương mặt lại trở về vẻ lờ đờ thiếu ngủ. "Linh, ăn nốt niêu cá đi. Ăn xong nhớ rửa bát, tôi giảm cho 5k tiền cơm."

"Anh...!" Linh định mắng nhưng nhìn vào bát cơm trắng thơm mùi cá kho, cô lại thôi.

Mỡ lúc này nhảy lên bàn, hếch mũi nhìn về phía chiếc xe vừa đi mất rồi lại nhìn Bình, kêu "meo" một tiếng như thể tán thưởng. Bình vuốt ve cái bụng phệ của nó, lầm bầm: "Mày thấy chưa Mỡ, Mercedes cũng không đổi được một bữa no đâu. Chỉ có lòng người là tham, cứ muốn đóng gói cả sự bình yên vào túi nilông để bán lấy tiền."

Chiều hôm đó, trên bảng phấn của tiệm cơm "Hên Xui" xuất hiện một dòng chữ mới, nghuệch ngoạc nhưng đầy kiêu ngạo:

"Hôm nay có bán cơm trắng và sự tự trọng. Mercedes không được đỗ đầu ngõ, vì làm khuất tầm mắt ngắm mưa của chủ quán."

Bà bán nước chè đầu ngõ nhìn thấy, bĩu môi bảo: "Cái thằng này, chắc lại vừa thất tình nên mới phát khùng thế kia!"

Nhưng Bình mặc kệ. Anh đi dắt mèo dạo phố, bước chân dép tổ ong nhẹ bẫng trên nền gạch rêu xanh.