Ánh đèn trong phòng tư vấn của Bác sĩ Lâm Vĩnh Nghi luôn được điều chỉnh ở mức độ khiến người ta cảm thấy được xoa dịu, nhưng cũng đủ để nhìn thấy mọi góc khuất của tâm hồn. Thanh Dao, với chiếc váy màu be nhạt và mái tóc búi gọn gàng, ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da đối diện, cố gắng giấu đi sự rã rời bên trong.
Nơi này không giống bất kỳ phòng khám tâm lý nào cô từng đến. Không có những bức tranh trừu tượng, không có âm thanh ồn ào. Chỉ có sự tĩnh lặng sâu sắc và một người đàn ông – Lâm Vĩnh Nghi.
Anh ngồi sau chiếc bàn gỗ óc chó, trang phục đơn giản nhưng lịch thiệp, ánh mắt tập trung vào hồ sơ bệnh án của cô. Vĩnh Nghi có vẻ ngoài điềm tĩnh, tri thức, nhưng lại toát ra một thứ khí chất lạnh lùng, dường như anh chỉ là một bức tượng hoàn hảo được đặt ở đây.
"Tôi đã đọc hồ sơ của cô, Thanh Dao," Vĩnh Nghi nói, giọng anh trầm ấm nhưng không hề có sự thân mật, "Trạng thái của cô là 'bình ổn', nhưng mọi đánh giá đều chỉ ra một vấn đề cốt lõi: Cô đang chết dần trong cảm xúc của chính mình."
Thanh Dao siết chặt tay. Đây là lần đầu tiên có người dùng từ ngữ thẳng thừng và chính xác như vậy. Cô không thể yêu, không thể ghét, không thể cảm thấy niềm vui tột độ, hay nỗi đau cùng cực. Cô sống như một cỗ máy được lập trình.
"Bác sĩ Lâm, tôi đã thử nhiều cách. Thuốc, yoga, thiền... Tôi chỉ muốn biết, liệu có thể chữa khỏi không?" Giọng cô khàn đi vì sự tuyệt vọng bị kìm nén.
Vĩnh Nghi nhẹ nhàng đặt hồ sơ xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn, hướng ánh nhìn sắc bén vào cô.
"Thanh Dao, phương pháp trị liệu của tôi rất khác. Nó đòi hỏi sự thành thật tuyệt đối, sự cam kết tuyệt đối, và trên hết, là sự chấp nhận bị đánh thức."
Anh nghiêng người tới trước một chút. Khoảng cách giữa họ dường như bị xóa nhòa bởi lực hấp dẫn vô hình.
"Tôi không cho cô thuốc. Tôi sẽ bắt cô phải cảm nhận mọi thứ. Từ nỗi sợ hãi nhỏ nhất, đến sự khao khát bị cô chối bỏ. Tôi sẽ dùng mọi công cụ tâm lý để phá vỡ những bức tường mà cô đã xây."
Thanh Dao cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt Vĩnh Nghi như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc tinh tế của cô, nhìn thẳng vào phần cô đơn, trống rỗng nhất bên trong. Lời nói của anh không phải là một lời hứa, mà là một lời thách thức.
"Cô sẵn sàng chấp nhận điều đó chưa? Ngay cả khi nó khiến cô cảm thấy đau đớn, hoặc... bị cám dỗ?" Anh nhấn mạnh từ cuối cùng, tạo ra một sự mơ hồ nguy hiểm.
Thanh Dao nuốt khan. Cô cảm thấy một điều gì đó lạ lẫm, nóng bỏng đang trỗi dậy trong lòng, không phải nỗi sợ hãi, mà là sự kích thích đầy tội lỗi. Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm, cô cảm thấy có một cảm xúc mãnh liệt đến vậy.
"Tôi... sẵn lòng," Thanh Dao khẽ đáp, giọng nói gần như là một lời thì thầm.
Vĩnh Nghi mỉm cười, một nụ cười cực kỳ ngắn ngủi và khó nắm bắt.
"Tốt. Vậy đây là quy tắc đầu tiên, và quan trọng nhất," anh nói, giọng trở nên lạnh lùng và chuyên nghiệp hơn, "Tôi là bác sĩ, cô là khách hàng. Giữa chúng ta chỉ có mối quan hệ trị liệu. Mọi cảm xúc cá nhân, mọi sự hấp dẫn thoáng qua, đều phải được giải phẫu và loại bỏ."
Anh đứng dậy, kết thúc buổi tư vấn đầu tiên. Cái bóng của anh cao lớn và áp đảo, như một lời cảnh báo về quyền lực và sự kiểm soát.
"Hẹn gặp cô vào thứ Ba tuần sau, Thanh Dao. Chuẩn bị tinh thần đi, bởi vì tôi sẽ không để cô sống trong sự bình ổn giả tạo này nữa."
Thanh Dao bước ra khỏi phòng, không phải với sự nhẹ nhõm của người vừa được giúp đỡ, mà với sự hoang mang của người vừa bị cuốn vào một trò chơi nguy hiểm mà cô không thể đoán trước được quy tắc.
Cô biết, cô đã bước vào ranh giới cấm kỵ rồi. Cô đã chấp nhận để người đàn ông này phá hủy cuộc sống cảm xúc của mình, nhưng cô không biết liệu anh có vô tình phá hủy luôn ranh giới đạo đức của chính anh hay không.