Ngày thứ Ba, Thanh Dao quay lại phòng tư vấn với tâm trạng hoàn toàn khác. Không còn sự tuyệt vọng, thay vào đó là sự tò mò và một chút e ngại khó tả.
Lâm Vĩnh Nghi vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp và lạnh lùng như lần trước. Anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt luôn giữ một khoảng cách nhất định, như một bức tường ngăn cách giữa chuyên gia và bệnh nhân.
"Trong tuần qua, cô đã cảm thấy những gì khác thường, Thanh Dao?" anh hỏi, giọng nói đều đều như đang ghi chép.
Thanh Dao ngập ngừng. "Tôi... tôi thấy lo lắng, và có lẽ là, bị kích thích. Tôi chưa từng cảm thấy thế khi đi trị liệu trước đây."
Vĩnh Nghi gật đầu. "Đó là phản ứng bình thường khi cô đối diện với việc phải thay đổi. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu bài tập kết nối cảm giác cơ thể. Cô đang bị ngắt kết nối quá lâu."
Anh đứng dậy, di chuyển chiếc ghế da của mình ra khỏi bàn và đặt nó đối diện cô, gần hơn một chút so với khoảng cách ban đầu.
"Hãy nhắm mắt lại," anh hướng dẫn, "Cô có thể tin tưởng vào sự chuyên nghiệp của tôi. Đây là kỹ thuật giúp cô nhận biết phản ứng sinh học của cơ thể mình với các kích thích."
Thanh Dao làm theo. Cô cảm nhận được hơi thở của Vĩnh Nghi ở khoảng cách gần hơn nhiều, một mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng, nam tính nhưng tĩnh lặng.
"Cô đang thở quá nông," anh nói. Bất ngờ, Vĩnh Nghi đưa tay ra và đặt nhẹ lên cổ tay Thanh Dao, nơi động mạch đang đập. Ngón tay anh lạnh, nhưng sự chạm nhẹ ấy lại khiến cô giật mình.
"Đừng căng thẳng. Hãy cảm nhận nhịp đập này. Nó là bằng chứng cô đang tồn tại. Hãy hít vào thật sâu, và thở ra thật chậm."
Vĩnh Nghi giữ tay cô như vậy một lúc lâu. Trong sự tĩnh lặng của căn phòng, tiếng tim cô đập như một hồi trống dồn dập trong lồng ngực. Cô cảm thấy nóng ran ở nơi ngón tay anh chạm vào. Điều này không phải là lo lắng. Đây là một thứ cảm giác nóng bỏng, bồn chồn, một phản ứng sinh lý mà cô đã lãng quên từ lâu.
"Nhịp tim cô đang tăng nhanh. Hãy miêu tả cho tôi, cảm giác lúc này là gì?" anh hỏi, giọng nói hạ thấp, như một lời thì thầm đầy thôi miên.
Thanh Dao khó khăn mở lời, cô không thể nói dối Vĩnh Nghi. "Nó... nó khác thường. Tôi thấy một chút sợ hãi, nhưng cũng có một sự... mong đợi."
Anh khẽ mỉm cười. "Tốt. Chúng ta cần chấp nhận sự thật là cô đang có phản ứng. Bây giờ, hãy tập trung vào sự tiếp xúc."
Anh buông tay cô ra, nhưng ngay sau đó, một cái chạm khác đến, mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Vĩnh Nghi đặt bàn tay mình lên vai Thanh Dao, ấn nhẹ.
"Cảm nhận trọng lượng này. Cảm nhận lực nắm này. Nó mang ý nghĩa gì?"
Vai cô hơi run rẩy dưới cái chạm của anh. Cô cố gắng lý giải, nhưng tâm trí cô bị cuốn vào sự gần gũi đột ngột này.
"Nó... nó như một sự áp chế, một sự kiểm soát. Nhưng tôi không muốn tránh nó." Thanh Dao gần như nói ra tiếng lòng mình.
Lâm Vĩnh Nghi chậm rãi rút tay về. Khuôn mặt anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên bờ vai cô lâu hơn một chút, nơi vừa có sự tiếp xúc. Anh nhận ra rằng, sự kiểm soát này không chỉ ảnh hưởng đến cô.
"Thanh Dao," anh nói, giọng trở lại chuyên nghiệp, nhưng có một sự sắc lạnh khác, "Trong suốt quá trình trị liệu, có thể tôi sẽ buộc cô phải trải nghiệm những sự gần gũi vật lý mà cô chưa từng dám đối diện. Hãy luôn nhớ: Mục đích duy nhất là để cô sống lại. Không phải vì bất kỳ lý do cá nhân nào khác."
Anh dừng lại, như muốn cho cô thời gian để tiếp nhận lời cảnh báo này.
"Buổi hôm nay kết thúc tại đây. Hãy viết ra giấy, miêu tả chi tiết mọi cảm giác mà cô đã trải qua, bất kể nó có vẻ phi lý hay gợi cảm đến mức nào."
Thanh Dao mở mắt. Sự bối rối đã qua đi, thay vào đó là một sự háo hức nóng bỏng, một khao khát được gặp lại anh, được cảm nhận sự tiếp xúc "trị liệu" ấy một lần nữa.
Cô đã tìm thấy một loại cảm xúc. Nhưng nó lại mang tên của sự cấm kỵ.