Thanh Dao trở về nhà, căn hộ sang trọng nhưng lạnh lẽo của cô. Nhiệm vụ của Bác sĩ Lâm Vĩnh Nghi vẫn ám ảnh cô: Viết ra giấy, miêu tả chi tiết mọi cảm giác mà cô đã trải qua, bất kể nó có vẻ phi lý hay gợi cảm đến mức nào.
Cô ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn bàn chiếu xuống tờ giấy trắng. Cô cầm bút, nhưng cổ họng lại khô khốc. Làm sao cô có thể viết ra sự thật rằng, cái chạm tay lạnh lùng của Vĩnh Nghi lại khiến cô cảm thấy sống động hơn bất kỳ nụ hôn nào cô từng có?
Cảm giác khi anh chạm vào cổ tay tôi: Thanh Dao bắt đầu viết. Nó như một dòng điện chạy qua, không đau, không dễ chịu, mà là sự bùng nổ của một thứ gì đó đã bị khóa chặt. Trái tim đập mạnh, mạnh đến mức tôi sợ anh ấy có thể nghe thấy. Cảm giác nóng, tập trung, và có một sự... mong đợi điên cuồng về một cái chạm tiếp theo.
Cô dừng lại, hít một hơi sâu. Viết những từ này ra khiến cô cảm thấy như mình đang lột trần trước một người lạ. Cô chưa từng thành thật với chính mình đến thế.
Cảm giác khi bàn tay anh đặt lên vai tôi: Cô tiếp tục. Nó là trọng lượng của sự kiểm soát. Anh ấy là chuyên gia, anh ấy có quyền lực ở đây. Và tôi cảm thấy bị áp chế, bị khuất phục. Nhưng... tôi lại thích sự khuất phục đó. Nó khiến tôi cảm thấy được nhìn thấy, được chú ý. Khi anh ấy rời đi, một sự trống rỗng, lạnh lẽo ập đến.
Thanh Dao gập cuốn sổ lại, khuôn mặt cô nóng ran. Cô nhận ra rằng, những cảm xúc mà cô miêu tả hoàn toàn vượt ra ngoài phạm vi "chữa lành" thông thường. Chúng mang đầy màu sắc của sự khao khát, phục tùng và ham muốn thầm kín.
Cô giấu cuốn sổ đó dưới lớp sách, như giấu một bí mật tội lỗi.
Đến buổi hẹn tuần tiếp theo, sự căng thẳng trong phòng tư vấn đã tăng lên gấp bội. Thanh Dao đưa cuốn sổ cho Vĩnh Nghi. Ánh mắt cô tránh né anh, không dám nhìn vào khoảnh khắc anh lật giở những trang giấy.
Vĩnh Nghi đọc rất chậm, sự im lặng của anh nặng trịch, chỉ có tiếng giấy sột soạt. Đôi lông mày anh hơi nhíu lại ở một vài đoạn.
Cuối cùng, anh đóng sổ lại, đặt nó sang một bên. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt không còn lạnh lùng vô cảm nữa, mà chứa đựng một sự thấu hiểu nguy hiểm.
"Cảm ơn cô đã thành thật, Thanh Dao. Đây là bước đột phá đầu tiên. Cô đã tìm lại được cảm xúc mãnh liệt. Nhưng... chúng ta cần học cách điều tiết nó."
Anh đứng dậy, di chuyển chiếc ghế và sau đó đến gần Thanh Dao hơn, đưa tay ra.
"Bài tập hôm nay là Bài Tập Về Hơi Thở trong tư thế đối diện. Cô đang thở quá nhanh, quá căng thẳng, và nó đang nuôi dưỡng sự lo âu mới của cô. Hãy làm theo tôi."
Lần này, Vĩnh Nghi không chỉ chạm vào cô. Anh đứng sát bên cạnh cô, chỉ cách vài centimet. Anh yêu cầu cô nhắm mắt lại, đặt một tay lên ngực mình, tay còn lại đặt lên bụng.
"Bây giờ, tay tôi sẽ hướng dẫn cô," Vĩnh Nghi nói, giọng anh trầm xuống, gần như hòa vào hơi thở của cô.
Anh nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên trên bàn tay Thanh Dao đang đặt ở bụng, sau đó đặt tay còn lại lên trên bàn tay cô đang đặt ở ngực. Bàn tay anh lớn, ấm áp, hoàn toàn bao bọc lấy tay cô, và thông qua tay cô, anh cảm nhận được nhịp đập phập phồng của cơ thể cô.
Khoảnh khắc đó, sự gần gũi về không gian đã đạt đến giới hạn. Đầu Vĩnh Nghi hơi cúi xuống, cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên tóc.
"Hít sâu vào," anh hướng dẫn, "Làm sao cho bụng cô phồng lên dưới tay tôi. Cảm nhận sự tràn đầy đó."
Thanh Dao cố gắng tập trung vào hơi thở, nhưng cô chỉ cảm nhận được sự sống động rực lửa từ bàn tay anh. Cô cảm thấy một cảm giác nóng bỏng lan khắp cơ thể, không phải sự lo lắng, mà là một sự nhạy cảm mới.
"Thở ra chậm rãi... Thật chậm. Đừng vội vã từ bỏ cảm giác này," anh nói. "Cảm giác của cô bây giờ là gì? Thật lòng, Thanh Dao."
Cô mở mắt, nhìn thẳng vào Vĩnh Nghi. Ánh mắt anh không còn chỉ là của bác sĩ nữa, mà chứa đựng một sự căng thẳng, một sự tò mò vượt qua mọi ranh giới.
"Tôi thấy... hơi khó thở," cô thú nhận, "Không phải vì căng thẳng, mà vì... sự quá tải."
Vĩnh Nghi giữ nguyên vị trí, bàn tay vẫn ôm lấy tay cô, cảm nhận hơi thở rối loạn của cô.
"Chính xác. Chúng ta đang tiến gần đến ngưỡng. Bài tập hôm nay thành công," anh nói, giọng nói đầy quyền lực.
Anh chậm rãi rút tay về, nhưng trước khi buông ra hoàn toàn, những ngón tay anh lướt nhẹ trên da tay cô một cách vô tình – hay cố ý – trước khi biến mất.
Thanh Dao biết rõ, Bài Tập Về Hơi Thở của ngày hôm nay đã không còn là trị liệu. Nó là một phép thử, và cả hai người đều đã thất bại trong việc duy trì ranh giới. Sự hấp dẫn đã được đánh thức, và nó đang lớn dần trong sự cấm kỵ.