MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChữa Bệnh Sinh LýChương 4

Chữa Bệnh Sinh Lý

Chương 4

1,008 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi trị liệu hôm đó, Lâm Vĩnh Nghi khóa cửa phòng tư vấn và dựa lưng vào cánh cửa, hơi thở anh nặng nề. Sự điềm tĩnh thường ngày đã hoàn toàn biến mất. Anh nhìn vào nơi Thanh Dao vừa ngồi, nhớ lại cảm giác khi bàn tay cô nằm trọn trong tay anh, sự hỗn loạn trong nhịp tim cô.

"Chết tiệt," anh khẽ rủa.

Vĩnh Nghi đã là một chuyên gia hàng đầu, anh luôn giữ được sự khách quan tuyệt đối với mọi bệnh nhân, ngay cả những người có vấn đề nhạy cảm nhất. Nhưng với Thanh Dao, điều đó đã thay đổi. Sự thành thật tuyệt đối của cô trong cuốn sổ, cùng với phản ứng sinh lý mãnh liệt dưới cái chạm của anh, đã phá vỡ rào cản.

Anh không còn chỉ thấy một bệnh nhân cần được chữa lành. Anh thấy một người phụ nữ nhạy cảm, khao khát và đang dần hấp dẫn anh.

Anh đi đến tủ tài liệu, mở ngăn kéo và lấy ra một tập hồ sơ cũ kỹ. Đó là hồ sơ của chính Vĩnh Nghi. Trầm cảm, mất kết nối cảm xúc nghiêm trọng sau một biến cố thời trẻ. Anh đã vượt qua, nhưng anh hiểu rõ cái vực thẳm mà Thanh Dao đang đứng. Anh đã dùng chính kinh nghiệm của mình để tạo ra phương pháp "trị liệu đánh thức" này.

Vĩnh Nghi hít một hơi sâu. Sự đồng cảm đang dần chuyển thành một sự đồng điệu nguy hiểm. Anh biết mình đang sử dụng kiến thức chuyên môn để biện minh cho những hành động vi phạm đạo đức nghề nghiệp. Anh đang chơi một trò chơi với lửa, và người bị thiêu cháy không chỉ có Thanh Dao.

Trong buổi hẹn tiếp theo, Vĩnh Nghi cố gắng giữ khoảng cách vật lý tối đa. Anh ngồi sau bàn, khuôn mặt lạnh lùng và nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

"Thanh Dao, phản ứng của cô với các bài tập trước đây là rất tốt. Tuy nhiên, cô đang có xu hướng lãng mạn hóa các cảm giác, biến sự gần gũi trị liệu thành một mối quan hệ cá nhân."

Lời nói thẳng thừng của anh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thanh Dao. Cô cảm thấy xấu hổ, nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra sự thật.

"Tôi... tôi xin lỗi," cô lí nhí.

"Không cần xin lỗi. Chúng ta cần đối diện với điều này. Đó là một phần của quá trình trị liệu," Vĩnh Nghi nói, giọng anh cứng rắn. "Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu một bài tập mới, một phép thử giới hạn cuối cùng để khẳng định mối quan hệ của chúng ta."

Anh lấy ra một mảnh giấy và một chiếc bút, viết vài dòng rồi đẩy về phía cô.

"Bài tập này được gọi là Chạm Vào Sự Thờ Ơ. Nó sẽ được thực hiện vào cuối buổi, và cô phải làm theo chính xác hướng dẫn. Mục đích là để cô nhận ra sự khác biệt giữa cảm xúc cá nhân và sự trống rỗng vô nghĩa khi không có sự kết nối."

Anh yêu cầu Thanh Dao nhắm mắt lại.

"Hãy hít thở sâu, tập trung vào hơi thở. Hãy tưởng tượng rằng mọi cảm giác khao khát, mọi sự nhạy cảm mà cô đã tìm thấy, đều là vô nghĩa."

Sau đó, Vĩnh Nghi thực hiện một hành động bất ngờ và mạnh bạo. Anh đứng dậy, bước đến bên cạnh Thanh Dao. Anh đưa tay ra, không phải để chạm vào cổ tay hay vai, mà là ôm lấy cơ thể cô từ phía sau một cách dứt khoát.

Cả cơ thể Thanh Dao cứng đờ. Đây là một sự gần gũi thân mật, không còn là trị liệu nữa.

"Đây là một cái ôm," giọng Vĩnh Nghi vang lên sát bên tai cô, ấm áp và nguy hiểm. "Một cái ôm của một người đàn ông xa lạ, không có tình yêu, không có ý nghĩa."

Anh siết chặt vòng tay hơn một chút, đủ để cô cảm nhận được sức mạnh của anh, nhịp thở của anh.

"Hãy cảm nhận sự trống rỗng của nó, Thanh Dao. Hãy cảm nhận sự vô nghĩa của sự tiếp xúc này," anh nhấn mạnh, gần như ra lệnh.

Thanh Dao không thể nhắm mắt được nữa. Cô cảm thấy sự áp chế, nhưng đồng thời, cảm giác cám dỗ mãnh liệt lại trỗi dậy. Cô không thể tìm thấy sự trống rỗng nào. Cô chỉ cảm thấy cơ thể mình đang đáp trả lại vòng tay anh, một phản ứng bản năng, thuần túy và hoàn toàn không thể kiểm soát.

Vĩnh Nghi giữ cô trong vòng tay vài giây, rồi đột ngột buông ra. Anh lùi lại, nhanh chóng trở về chỗ ngồi, như chưa có chuyện gì xảy ra. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh.

"Được rồi. Buổi hôm nay kết thúc tại đây," anh nói, giọng anh hơi khàn, lộ rõ sự căng thẳng. "Mở mảnh giấy ra và làm theo hướng dẫn."

Thanh Dao run rẩy mở mảnh giấy. Dòng chữ viết tay mạnh mẽ của anh viết:

Bài Tập Về Hơi Thở (Thực hành tại nhà): Đặt tay lên nơi mà cô cảm thấy sự tiếp xúc hôm nay. Hít thở sâu. Nếu cô cảm thấy một sự kết nối hoặc ham muốn nào, hãy tưởng tượng rằng người đàn ông đó đã chết. Hãy làm vậy cho đến khi cô tìm thấy sự thờ ơ hoàn toàn.

Thanh Dao nhìn lên, Vĩnh Nghi đã đứng dậy, sẵn sàng tiễn cô ra ngoài. Ánh mắt anh lúc này vừa có sự kiểm soát của bác sĩ, lại vừa có sự khẩn khoản của một người đang tuyệt vọng.

Cả hai đều biết rằng, Vĩnh Nghi không chỉ đang chữa bệnh cho Thanh Dao. Anh đang tự chữa lành/tự thử thách chính mình bằng cách ép cô phải trở nên thờ ơ với anh. Nhưng liệu trái tim đã được đánh thức của Thanh Dao có chấp nhận sự thờ ơ đó không?