MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChữa Bệnh Sinh LýChương 5

Chữa Bệnh Sinh Lý

Chương 5

1,001 từ · ~6 phút đọc

Thanh Dao trở về căn hộ. Nàng không còn cảm thấy sự lạnh lẽo vô cảm như trước, thay vào đó là sự bức bối và khó chịu không thể giải tỏa. Chiếc áo sơ mi cô mặc vẫn còn lưu lại thoáng qua mùi hương gỗ đàn hương của Vĩnh Nghi, và cảm giác nặng nề, áp đảo từ vòng tay anh.

Bài tập của Vĩnh Nghi vang vọng trong đầu cô: Hãy tưởng tượng rằng người đàn ông đó đã chết. Hãy làm vậy cho đến khi cô tìm thấy sự thờ ơ hoàn toàn.

Thanh Dao bước vào phòng ngủ, khóa cửa lại. Cô đứng trước gương, hai tay run rẩy đưa lên ôm lấy chính mình, bắt chước tư thế của Vĩnh Nghi. Cô cố gắng tưởng tượng khuôn mặt anh lạnh lùng, vô hồn.

Nhưng khi cô nhắm mắt, hình ảnh hiện ra không phải là cái chết. Mà là đôi mắt Vĩnh Nghi nhìn cô đầy thấu hiểu và nguy hiểm, là hơi thở ấm áp phả vào tai cô, là sự siết chặt mang tính chiếm hữu.

"Thờ ơ đi, Thanh Dao. Chỉ là trị liệu thôi," cô tự nhủ.

Cô đặt tay lên nơi Vĩnh Nghi đã chạm vào. Cô cố gắng tạo ra cảm giác trống rỗng. Nhưng thay vì sự thờ ơ, cô lại cảm thấy một ngọn lửa âm ỉ bùng lên.

Cô muốn cảm nhận cái chạm đó một lần nữa. Cô muốn sự kiểm soát đó. Cô muốn anh...

Lý trí và bản năng giằng xé nhau. Cô càng cố đẩy hình ảnh anh ra xa, cô càng bị nó kéo lại gần. Cô không thể tìm thấy sự thờ ơ, cô chỉ tìm thấy một sự khao khát tột độ để phá vỡ rào cản còn sót lại.

Nước mắt Thanh Dao đột ngột trào ra. Đây là lần đầu tiên cô khóc vì một cảm xúc mạnh mẽ không phải là nỗi đau hay sợ hãi – mà là sự dằn vặt của ham muốn và tình yêu chớm nở không được phép. Cô biết mình đã thất bại thảm hại trong bài tập này.

Đã là 11 giờ đêm. Thanh Dao không thể ngủ được. Cô mặc một chiếc áo khoác dày, lấy chìa khóa xe và lao ra khỏi nhà. Cô lái xe một cách vô định, nhưng cuối cùng, chiếc xe lại dừng trước khu chung cư nơi phòng tư vấn của Lâm Vĩnh Nghi đặt.

Ánh đèn của tòa nhà đã tắt gần hết, chỉ có một vệt sáng yếu ớt hắt ra từ tầng trên cùng – phòng làm việc của anh.

Thanh Dao biết mình không nên làm điều này. Đây là hành động xâm phạm, là bằng chứng về sự phụ thuộc đã vượt quá tầm kiểm soát. Nhưng cô cần câu trả lời. Cô cần đối diện với người đã đánh thức cô.

Cô gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Tôi cần sự trợ giúp. Ngay lập tức. Xin lỗi vì đã làm phiền."

Cô không chắc anh có trả lời hay không. Nhưng chỉ vài phút sau, đèn sảnh tầng trệt bật sáng. Một giọng nói trầm ấm từ điện thoại vang lên, có vẻ ngái ngủ và đầy mệt mỏi: "Lên đây, Thanh Dao. Tầng 15."

Cô bước vào thang máy, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây là một cuộc gặp gỡ bí mật, ngoài giờ, không chuyên nghiệp. Đây là sự cấm kỵ mà cả hai đã cố gắng tránh.

Cánh cửa mở ra. Lâm Vĩnh Nghi đứng đó, không phải trong bộ vest chỉnh tề của bác sĩ, mà chỉ mặc một chiếc áo thun đơn giản và quần dài. Vẻ ngoài đời thường của anh càng làm anh trở nên quyến rũ và dễ bị tổn thương hơn.

Anh không nói gì, chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt đẫm nước mắt của cô.

"Tôi... tôi không thể làm được," Thanh Dao nghẹn lại, "Bài tập đó. Tôi không thể tìm thấy sự thờ ơ. Tôi càng cố, tôi càng cảm thấy... yêu anh."

Lời thú nhận của cô bóc trần sự thật trần trụi và đau đớn.

Vĩnh Nghi bước lùi lại một bước, anh đưa tay lên xoa thái dương, vẻ mặt đầy kiềm chế nhưng cũng lộ rõ sự khổ sở.

"Thanh Dao, cô biết rõ điều này không được phép. Cô biết cô đang làm gì không?" Giọng anh trầm khàn, mang theo sự giận dữ pha lẫn tuyệt vọng.

"Tôi biết! Nhưng tôi đã sống lại! Anh đã làm điều đó!" Thanh Dao tiến lại gần, "Tôi không còn muốn giả vờ nữa. Anh cũng cảm thấy điều đó, phải không? Cái ôm đó không phải là trị liệu."

Cô đứng sát anh, cảm nhận hơi thở gấp gáp của anh. Cô đưa tay lên, chạm vào xương quai xanh lộ ra của anh qua cổ áo thun.

"Đừng giả vờ nữa, Lâm Vĩnh Nghi."

Lâm Vĩnh Nghi nhắm mắt lại. Sự kiềm chế của anh dường như đã bị phá vỡ hoàn toàn. Cô là khách hàng, cô là cấm kỵ, nhưng cô cũng là người duy nhất nhìn thấu anh.

Anh đột ngột cúi xuống, không phải là một cái ôm "trị liệu" nữa, mà là một nụ hôn mãnh liệt, cuồng nhiệt, đầy sự phản bội và tội lỗi. Nụ hôn đó không phải là lời an ủi, mà là sự bùng nổ của khao khát đã bị dồn nén quá lâu.

Thanh Dao đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả sự tuyệt vọng và tình yêu vừa được đánh thức. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn, như thể muốn hòa tan vào cơ thể anh.

Cánh cửa phòng tư vấn đóng lại một cách nặng nề. Ngoài cửa là đêm tối và đạo đức nghề nghiệp bị chôn vùi. Bên trong là ánh sáng và sự lầm lạc ngọt ngào của hai trái tim vừa chạm vào nhau.

Mối quan hệ cấm kỵ đã chính thức bắt đầu, trong căn phòng lẽ ra chỉ dành cho sự chữa lành.