Lâm Vĩnh Nghi ngồi trong phòng tư vấn, đèn điện đã tắt. Anh không bật hệ thống sưởi, muốn dùng sự lạnh lẽo của căn phòng để làm dịu ngọn lửa đang cháy trong mình. Lời cảnh báo của Tiểu San, cùng với ánh mắt dò xét của Kỳ Phong (mà Thanh Dao đã kể lại), làm anh cảm thấy bị bao vây.
Anh là một người đàn ông của lý trí, và lý trí đang gào thét về sự nghiệp, về đạo đức bị đánh đổi chỉ vì sự ham muốn lầm lạc này.
Anh nhìn vào chiếc ghế sofa da, nơi chỉ một tuần trước đã chứng kiến sự sụp đổ của mọi rào cản. Anh biết rằng, nếu anh tiếp tục, anh sẽ không chỉ mất đi danh dự, mà còn hủy hoại cả quá trình chữa lành của Thanh Dao. Cô gái ấy đã tìm lại được cảm xúc, nhưng cảm xúc đầu tiên lại là sự phụ thuộc nguy hiểm vào anh.
Khi Thanh Dao đến buổi hẹn tuần sau, cô bước vào phòng với vẻ bình tĩnh bề ngoài, nhưng ánh mắt cô lại cháy rực. Cô ngồi xuống, không phải ở chiếc ghế tư vấn thông thường, mà ở chiếc ghế đối diện anh, như thể cô đang đợi một mệnh lệnh.
Vĩnh Nghi giữ vẻ mặt lạnh lùng nhất có thể.
"Hôm nay, chúng ta sẽ tạm dừng các bài tập thực hành," Vĩnh Nghi nói, giọng anh cứng nhắc và xa cách. "Chúng ta sẽ quay lại với việc phân tích tâm lý. Cô phải học cách tách biệt sự hấp dẫn cá nhân với quá trình trị liệu."
Thanh Dao không đáp, chỉ nhìn thẳng vào anh.
"Tôi biết những gì đang xảy ra, Thanh Dao," anh nói, nhấn mạnh từng từ, "Mối quan hệ này đang trở thành một sự phụ thuộc độc hại. Cô đang lãng mạn hóa sự kiểm soát của tôi, và tôi đang sử dụng nó để biện minh cho hành vi sai trái của mình. Chúng ta phải dừng lại."
Thanh Dao mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ đau đớn và thách thức.
"Anh không thể dừng lại được, Bác sĩ Lâm," cô nói. "Nếu anh có thể, thì tuần trước anh đã không hôn tôi. Nếu anh có thể, thì anh đã không nhìn tôi với ánh mắt đó ngay cả khi anh đang nói những lời đạo đức này."
Cô đứng dậy, chậm rãi bước đến bàn làm việc của anh. Hành động này là sự vi phạm rõ ràng quy tắc về khoảng cách.
"Nếu anh lo sợ về đạo đức nghề nghiệp, thì hãy chữa lành tôi theo cách mà anh đã bắt đầu. Đừng đẩy tôi quay lại sự trống rỗng chỉ vì anh sợ hậu quả."
Cô đặt tay lên bàn, cách tay anh vài centimet. Sự gần gũi này làm không khí xung quanh họ gần như đặc quánh.
"Anh đang cố gắng giữ lời hứa với đạo đức của anh. Nhưng tôi đang van xin anh hãy giữ lời hứa với tâm hồn của tôi. Anh đã đánh thức nó. Đừng giết nó lần nữa."
Vĩnh Nghi nhắm mắt lại. Anh cảm thấy hơi nóng từ tay cô truyền sang, làm tan chảy lớp băng lạnh lẽo mà anh đang cố tạo ra. Lý trí anh gào thét: Đẩy cô ấy ra! Kết thúc đi!
Nhưng bản năng lại thì thầm: Cô ấy cần anh. Anh cũng cần cô ấy.
Anh mở mắt, ánh nhìn của anh đầy sự giằng xé. Anh không đẩy cô ra. Sự im lặng kéo dài, đầy căng thẳng hơn bất kỳ lời thú tội nào.
"Nếu tôi tiếp tục, cô sẽ không thể quay đầu lại được nữa," Vĩnh Nghi nói, giọng anh gần như là lời cảnh báo cuối cùng.
"Tôi không muốn quay đầu," Thanh Dao đáp, cô dũng cảm đưa tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay anh.
Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, dù chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng lại bùng nổ như một lời đồng ý thầm lặng. Vĩnh Nghi không rút tay lại. Anh biết, trong cuộc chiến giữa lý trí và ham muốn, lý trí của anh đã thất bại. Anh không thể từ bỏ "liệu trình" này.
Vĩnh Nghi đưa tay ra, nhưng không phải để đẩy cô đi. Anh nhẹ nhàng lật bàn tay cô lại, đan các ngón tay của mình vào ngón tay cô.
"Thỏa thuận vẫn còn nguyên đó, Thanh Dao. Nhưng chúng ta sẽ điều chỉnh Quy tắc Một. Chúng ta không thể giới hạn sự chữa lành này ở căn phòng này nữa. Quá nguy hiểm."
Anh nhìn cô, ánh mắt mang theo sự nguy hiểm và quyền lực tuyệt đối.
"Bây giờ, hãy nói cho tôi biết. Cô có sẵn lòng đi xa hơn không? Xa hơn khỏi sự an toàn của nơi này, và xa hơn khỏi mọi ánh mắt dòm ngó. Cô có dám phản bội mọi quy tắc xã hội để tiếp tục cảm nhận?"
Sự đồng ý thầm lặng của họ là bằng chứng rằng, mối quan hệ cấm kỵ này sẽ tiến vào một giai đoạn mới, đen tối và nguy hiểm hơn.