MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChữa Bệnh Sinh LýChương 11

Chữa Bệnh Sinh Lý

Chương 11

881 từ · ~5 phút đọc

Sau cái nắm tay thầm lặng, Vĩnh Nghi biết mình phải hành động. Anh không thể tiếp tục mạo hiểm gặp Thanh Dao trong phòng tư vấn. Sự nguy hiểm từ ánh mắt của Tiểu San và Kỳ Phong đã buộc anh phải thay đổi chiến lược.

Trong suốt buổi hẹn hôm đó, Vĩnh Nghi tỏ ra xa cách một cách rõ rệt. Anh giữ thái độ chuyên nghiệp hoàn hảo, nhưng anh cố tình sử dụng ngôn ngữ phân tích lạnh lùng để đối xử với cô.

"Thanh Dao," anh nói, không nhìn cô, chỉ nhìn vào sổ ghi chép, "Sau những cảm xúc mãnh liệt tuần trước, cô phải học cách đối diện với một cảm xúc cơ bản nhưng mạnh mẽ khác: Sự mất mát."

Thanh Dao cảm thấy một sự co thắt đau đớn trong lồng ngực. Cô biết anh đang cố tình tạo ra sự xa cách này.

"Anh đang cố gắng đẩy tôi ra, phải không?" cô hỏi, giọng nói đầy sự tổn thương nhưng không mất đi sự thẳng thắn.

"Tôi đang tái thiết lập ranh giới nghề nghiệp. Mọi thứ chúng ta đã làm, cô phải hiểu rằng đó là một phần của liệu trình kích hoạt cảm xúc. Nó đã hoàn thành vai trò của nó," Vĩnh Nghi đáp, giọng anh vô cùng lạnh nhạt.

"Và bây giờ thì sao? Anh chỉ đơn giản là cắt bỏ tôi như một khối u?"

Vĩnh Nghi ngước nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự phức tạp mà Thanh Dao không thể giải mã. Nó có vẻ lạnh lùng, nhưng có một tia khao khát bị kìm nén.

"Cô đã tìm lại được cảm xúc. Bây giờ cô phải học cách quản lý chúng. Và quản lý tốt nhất là khi không có sự can thiệp của người tạo ra chúng," anh nói.

Trong tuần đó, Vĩnh Nghi hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc ngoài buổi tư vấn. Không tin nhắn, không cuộc gọi, không gặp gỡ ngoài giờ. Thanh Dao cảm thấy sự trống rỗng quen thuộc quay lại, nhưng lần này, nó không phải là sự vô cảm. Nó là nỗi đau của sự thiếu vắng.

Thanh Dao biết Vĩnh Nghi đang thử nghiệm cô. Và cô quyết định đáp lại sự thử nghiệm đó.

Một buổi chiều, Thanh Dao đến một quán cà phê mà cô biết Vĩnh Nghi thường lui tới để đọc sách và làm việc. Cô ngồi ở một góc khuất, quan sát. Quả nhiên, sau một lúc, Vĩnh Nghi bước vào, anh mặc áo khoác sẫm màu, đeo kính, tìm một chỗ yên tĩnh.

Nhưng Vĩnh Nghi không cô đơn. Vài phút sau, Tiểu San, cô bạn đồng nghiệp tinh tế kia, bước vào và ngồi đối diện anh.

Tiểu San mỉm cười rạng rỡ, đưa cho anh một tập tài liệu, sau đó bắt đầu trò chuyện. Họ thảo luận về chuyên môn, nhưng Thanh Dao nhận ra sự thân mật và thoải mái trong cách họ giao tiếp. Tiểu San thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay Vĩnh Nghi khi cô cười, và anh đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.

Cảnh tượng này kích hoạt một cảm xúc hoàn toàn mới mẻ, mạnh mẽ và độc hại trong Thanh Dao: Sự ghen tuông.

Tim cô đập nhanh, lòng bàn tay cô toát mồ hôi. Cô muốn đứng dậy, đi đến đó, và khẳng định quyền sở hữu của mình. Vĩnh Nghi là người đã đánh thức cô, và cô không thể chịu đựng được việc người khác chạm vào anh một cách tự nhiên và dễ dàng đến vậy.

Anh là của tôi. Không phải của cô ấy. Mối quan hệ của chúng tôi cấm kỵ và tội lỗi, nhưng nó thật hơn bất kỳ mối quan hệ trong sáng nào.

Sự ghen tuông là bằng chứng rõ ràng nhất về sự gắn kết vượt ngoài trị liệu mà Vĩnh Nghi đã gây ra.

Thanh Dao lập tức rút lui. Cô nhắn cho Vĩnh Nghi một tin nhắn ngắn gọn:

Thanh Dao: Tôi đã hiểu bài tập của anh. Cảm xúc mới này rất mạnh mẽ, Bác sĩ Lâm. Liệu trình kích hoạt cảm xúc đã thành công.

Vĩnh Nghi nhận được tin nhắn, anh đang uống cà phê và lắng nghe Tiểu San nói về một hội nghị sắp tới. Anh khẽ siết chặt điện thoại dưới gầm bàn. Anh biết Thanh Dao đang ở gần đây, anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, và anh đã sử dụng Tiểu San để khơi dậy phản ứng đó.

Anh nhìn Tiểu San, người đang nói thao thao bất tuyệt, và cảm thấy sự xa cách với cô ấy. Anh không ghen với Tiểu San, nhưng anh lại muốn nhìn thấy Thanh Dao ghen.

Vĩnh Nghi tháo kính ra, anh gõ lại tin nhắn.

Vĩnh Nghi: Tốt. Cô đã kiểm soát được phản ứng chưa? Sự chiếm hữu là một cảm xúc nguy hiểm. Chúng ta cần thảo luận về nó. Gặp tôi tại nhà hàng Màn Đêm Tĩnh Lặng lúc 10 giờ tối nay. Không phải trị liệu. Đây là bước tiếp theo của sự lầm lạc.

Anh đã chính thức phá vỡ Quy tắc Một của chính mình. Anh đã đưa mối quan hệ cấm kỵ này ra khỏi phòng tư vấn, bước vào ánh đèn lờ mờ của thế giới bên ngoài.