Mười giờ tối, nhà hàng Màn Đêm Tĩnh Lặng (The Quiet Night) nằm ẩn mình trong một con hẻm khuất, chuyên phục vụ những vị khách muốn sự riêng tư tuyệt đối. Ánh sáng trong quán rất dịu, chủ yếu là ánh nến và màu gỗ trầm.
Thanh Dao bước vào, trang phục tối màu, không quá nổi bật nhưng đủ để tôn lên sự quyến rũ được đánh thức của cô. Vĩnh Nghi đã đợi sẵn ở một bàn khuất trong góc. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, trông khác hẳn với hình ảnh bác sĩ áo sơ mi nghiêm cẩn. Anh không còn vẻ chuyên nghiệp, mà là sự bí ẩn và nguy hiểm.
"Cô đến đúng giờ," Vĩnh Nghi nói, giọng anh trầm ấm, không còn sự cứng nhắc của người làm chuyên môn.
Thanh Dao ngồi xuống, đối diện anh. Cô không thể che giấu sự lo lắng và hồi hộp.
"Đây là điều điên rồ," cô thừa nhận. "Chúng ta đang phá vỡ tất cả những gì anh đã thiết lập."
Vĩnh Nghi nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi và cuốn hút. "Tôi đã nói với cô, sự lầm lạc là một liều thuốc kích thích mạnh mẽ. Cảm giác bị phát hiện, cảm giác vi phạm quy tắc... đó là một phần của trải nghiệm cảm xúc mà cô cần."
Anh rót cho cô một ly rượu vang đỏ đậm. "Cô đã học được gì từ buổi thử nghiệm sự ghen tuông hôm nay?"
Thanh Dao nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ làm cô thêm dũng cảm. "Tôi học được rằng, tôi không muốn chia sẻ anh. Sự chiếm hữu đó là có thật. Tôi ghét việc cô ấy chạm vào anh."
Sự thành thật này làm đôi mắt Vĩnh Nghi ánh lên tia hài lòng.
"Tốt. Đó là một phản ứng bản năng, Thanh Dao. Không phải là bệnh lý. Nó là bằng chứng cô đã tìm lại được đam mê."
Trong suốt bữa ăn, họ không nói về tâm lý học. Họ nói về âm nhạc, về nghệ thuật, về những nỗi sợ hãi và khao khát sâu kín nhất không liên quan đến trị liệu. Vĩnh Nghi tiết lộ về quá khứ cô đơn của mình, và Thanh Dao thừa nhận về nỗi sợ bị bỏ rơi đã khiến cô xây nên bức tường vô cảm.
Họ gần gũi nhau hơn bao giờ hết, không phải bằng vai trò, mà bằng sự đồng điệu tâm hồn giữa hai người cô đơn.
Sau bữa ăn, họ bước ra ngoài. Đêm đã khuya, con hẻm vắng lặng và yên tĩnh.
"Bác sĩ Lâm," Thanh Dao gọi anh, giọng cô đầy sự quyến rũ và thách thức, "Anh có định kết thúc 'liệu trình' ở đây không?"
Vĩnh Nghi dừng lại, dựa lưng vào bức tường tối. Anh nhìn thẳng vào Thanh Dao, ánh mắt anh tối và sâu thẳm như màn đêm.
"Đây không phải là phòng tư vấn, Thanh Dao. Tôi không phải là bác sĩ của cô lúc này," Vĩnh Nghi nói, giọng anh trầm và nguy hiểm. "Giờ là lúc chúng ta không có ranh giới."
Anh tiến lại gần cô. Lần này, không có lời hướng dẫn, không có sự phân tích. Chỉ có ham muốn thuần túy.
Vĩnh Nghi đưa tay nâng cằm cô, và cúi xuống. Nụ hôn trong màn đêm này khác hẳn với nụ hôn bùng nổ, gấp gáp trong phòng tư vấn. Nó sâu lắng, kéo dài, thăm dò và tận hưởng. Nó mang theo hơi ấm của rượu vang, sự bí ẩn của màn đêm và sự tội lỗi ngọt ngào của mối quan hệ cấm kỵ.
Thanh Dao vòng tay qua eo anh, kéo anh lại gần. Cô cảm nhận được sự cơ bắp dưới lớp áo len, sự mạnh mẽ của anh. Cô buông bỏ mọi kiềm chế, đáp lại bằng tất cả niềm đam mê đã được đánh thức.
Sau một lúc lâu, Vĩnh Nghi buông cô ra, hơi thở nặng nề.
"Đây là sự phản bội," Vĩnh Nghi thì thầm, không phải với cô, mà với chính mình.
"Đây là sự sống," Thanh Dao đáp, cô kiễng chân lên, hôn nhẹ lên cằm anh.
Vĩnh Nghi không thể chống cự được nữa. Anh nhanh chóng mở cửa chiếc xe của mình.
"Lên xe," anh ra lệnh, giọng nói dứt khoát. "Tôi sẽ đưa cô đến một nơi không ai biết. Mối quan hệ này phải hoàn toàn bí mật. Đây là quy tắc mới."
Thanh Dao biết rõ, từ giờ trở đi, họ đã hoàn toàn dấn thân vào con đường này. Nụ hôn trong màn đêm đã chính thức xóa bỏ mọi vỏ bọc giả tạo.